Trăng trăng trăng là trăng trăng trăng…
Tự dưng câu thơ của Hàn Mặc Tử bỗng nhiên vang lên trong lòng khi tôi ngước lên sững sờ bắt gặp vầng trăng rằm bốn tuần chín lồng lộng giữa trời, vầng trăng sau bão.
Trong ánh trăng vằng vặc, bầu trời quê êm ả xanh thẳm màu ngọc bích không một gợn mây, hiếm điểm xuyết một vì sao nhấp nhánh và thập thò những cánh diều thanh thản lượn chao. Gió như cũng e sợ khẽ lướt nhanh nhảu trên mặt đất không dám động chạm tham gia nỗi đau của cây. Đêm nay gió ngàn.

Bàng hoàng bắt chạm chán vầng trăng sáng ngời giữa trời – vầng trăng sau bão…
Cũng giờ này đêm trước cơn bão số 8 đang đổ bộ vào lục địa với cường độ mạnh.Trời lúc sáng lúc tối, mây vần vũ cuồn cuộn bay trên nền trời như sóng đại dương, mưa sầm sập, sầm sập từng đợt tái tê. Gió lồng lộn gào thét, gầm rít, rung giật đập ầm ầm trên những mái nhà, quật đổ dập vùi cây trồng. Cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi bão xoắn gốc ném đi, ngay cả từng chiếc lá nhỏ bé nhất cũng bị gió bão xé nát ra khiến đa dạng mảnh. Làng vườn run rẩy oằn chính mình trong chông gai suốt mười mấy tiếng đồng đại dương.

Dưới ánh trăng nồng cháy, đất như đang nói chuyện trở chính mình khơi dậy mạch sống…
Sáng ra trời yên ổn phắc, gió rủ nhau trốn hết để lại trên mặt đất cảnh tiêu điều toang hoang, tịnh không một giọt mưa đền cây. Dân làng vườn chán ngấy, xót xa trước kết quả của bao ngày đổ mồ hôi, lao động chăm bẵm cây trồng mong được đền đáp lại thành quả ngọt ngào mà giờ chỉ còn là con số không.
Sau một ngày gồng mình lên thật lực quét dọn hậu quả của bão, giờ đây làng quê đang mỏi mệt chìm vào giấc ngủ thì trăng nữ tính lên. Trăng tròn vành vạnh, vằng vặc ngời sáng tuôn ánh tiến thưởng lung linh như thủy ngân xuống vườn tược, làng xóm. Trăng sóng sánh dát tiến thưởng lên mặt hồ phẳng im, tưới sự sống tham gia từng thớ đất, nhành cây, ngọn cỏ. Dưới ánh trăng nồng cháy, đất như đang trở bản thân nói chuyện khơi mạch sống.

Có phải Trăng đêm nay là sứ thần của Hòa bình, của tình thương cảm và bác ái?!
Cây bắt gặp mặt tình đất lại lập cập truyền nhựa nuôi cành. Những cành cây ngẳng nghiu, xác xơ còn sót lại trên thân cây đã mở màn li ti hiện ra hàng ngàn, hàng vạn những mầm non sau bão táp. Dưới ánh trăng ngọt lành, nỗi đau của cây nhịn nhường như đang được xoa dịu, những vết thương cả ngày rỉ nhựa được ánh trăng vuốt ve đang sánh lại khô dần. Có phải Trăng đêm nay là sứ giả của Tự do, của tình nâng niu và nhân ái?!
Nhớ tuổi thơ xưa khi chưa có điện, cuộc sống còn gian khổ đèn dầu đắt đỏ, với dân quê chỉ mong đêm nào cũng sáng trăng. Những đêm trăng sáng, người lớn trải chiếu ngồi tâm tư trò chuyện với nhau bên ấm chè xanh. Các anh chị giới trẻ kéo nhau đi thi hát hò, thổi sáo. Bạn hữu trẻ em thì tha hồ la hét đùa giỡn, bày ra đủ thứ trò chơi dân gian. Nào là thả đỉa ba ba, nu na nu nống, trốn tìm, thả cá, bắn bòm… nói quanh vườn chuối, đống rơm. Đêm về mơ ngủ cứ cười sằng sặc, vui lòng ngỡ bản thân đang đùa giỡn với đồng chí dưới trăng vàng.

Số đông con nhỏ thì tha đại dương la hét nô đùa, bày ra đủ thứ trò chơi dân dã…Đêm về mơ ngủ cứ cười sằng sặc, vui mừng ngỡ mình đang nô đùa với đồng chí dưới trăng tiến thưởng.
Với tuổi thơ bây giờ bè cánh nhỏ bé hầu như không biết những trò chơi đó nữa. Ánh điện đã thay ánh trăng, ti vi, máy tính, đồ chơi điện tử đã thay những que chuyền, con khăng, con đáo. Tình yêu thiên nhiên trong tâm hồn trẻ con hiện thời liệu có được bồi đắp xới vun?
Đêm sau bão mất điện, cảnh vật im lìm tĩnh im quái đản. Không một ánh đèn, tiếng nhạc, ngay cả tiếng rinh rích của côn trùng cũng không. Ta có cảm giác như trái đất đang tham gia buổi nguyên sơ, chỉ có trăng rờ tinh quái viên mãn giữa bầu trời trong veo. Đêm thu ngọt lạnh, rộng lớn và sâu thẳm tới quái dị. Ánh trăng như có hồn len nhẹ vào giấc ngủ, tan tham gia từng huyết quản, từng hơi thở của vạn vật giữa đêm sâu.

Nhớ tuổi thơ xưa khi chưa có điện, cuộc sống còn gian nan đèn dầu đắt đỏ, với dân quê chỉ mong đêm nào cũng sáng trăng…
Dưới ánh trăng bao la những cánh đồng trở bản thân vào vụ mới, những gia đình xô lệch, những tòa tháp bộn bề tan vỡ, những mảnh vườn tan tành đang chờ sức người tái hiện,dựng xây…
Đêm nay trước vẻ đẹp thắm thiết nữ tính của vầng trăng sau bão, con người như quên đi tất cả những mất mát, đau thương, cảm thấy tâm hồn bản thân mình được thấm đẫm ánh trăng, bỗng nhiên thánh thiện, trong trẻo tới lạ đời.

Con người như quên đi tất cả những mất mát, đau thương, cảm thấy tâm hồn mình được thấm đẫm ánh trăng, đột nhân hậu, trong trẻo tới quái lạ…
Thúy Hằng
Tiểu mục Văn thơ là bức ký họa thơ ca, tản văn, âm nhạc mà phân mục Văn hóa Thời báo Đại Kỷ Nguyên muốn bỏ ra tặng cho bạn đọc, để sắm về với nơi trong sáng sâu thẳm nhất của mình, như một nốt im trầm quý giá trong bản nhạc cuộc sống bình thường ồn ào, sôi động.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét