Người văn minh hiện nay thản nhiên nghĩ là người giàu có, phong lưu có địa vị cao là có quyền hơn người, xem thường người nghèo. Còn người có điều kiện kinh tế eo hẹp hèn là người không đáng được coi trọng trong phố hội. Nhưng thời cổ đại, càng là người trí huệ, có chức tước cao càng phải coi trọng thứ dân. Dưới đây là một điển cố trong lịch sử Trung Hoa lưu truyền tới hiện giờ.
Trong “Sử kí ‧ Ngụy Thế Gia” có ghi lại một câu chuyện như thế này:
Thời Chiến Quốc, có một người tên là Điền Tử Phương rất được Ngụy Văn Hầu trọng dụng. Sau khi nước Ngụy chiếm giữ lĩnh được kinh kì của nước Trung Sơn, Ngụy Văn Hầu đã phái Hoàng thái tử Kích tới chiếm hữu đóng ở đây.
Một hôm Hoàng thái tử Kích đi ra ngoài, trên phố đi gặp gỡ Điền Tử Phương. Hoàng thái tử liền dừng xe lại để cho xe ngựa của Điền Tử Phương đi trước. Không ngờ, khi xe ngựa đi qua, Điền Tử Phương ngay cả một cái liếc mắt cũng không nhìn về phía Hoàng thái tử, mặc nhiên đi qua.
Hoàng thái tử Kích giận dữ nói: “Phong lưu giả, kiêu nhân đại dương? Thả keo kiết giả, kiêu nhân hồ?” Nghĩa là, người giàu sang phong lưu mới hay tự phụ, khinh thường người khác, còn kẻ có điều kiện kinh tế eo hẹp hèn thì lấy nhân cách gì mà khinh người khác?
Điền Tử Phương tĩnh tâm trả lời: “Chỉ có người có năng lực tài chính thấp hèn mới có tư cách nhất, mới có dũng khí kiêu ngạo với người khác! Người giàu có giàu sang sao có nhân cách, làm cho sao dám tự cao với người khác chứ? Bậc Quân vương giả dụ tự cao với dân thì sẽ bị mất nước. Quan lại khinh dân thì sẽ mất chức. Bác sĩ khinh dân thì sẽ mất đi lãnh địa. Người lanh lợi sợ mất đi phong tước nên không dám coi thường dân. Người lanh lợi sợ mất đi lãnh địa nên cũng không dám khinh dân.
Hoàng thái tử Kích nghe xong xuôi một bài giáo huấn, tĩnh tâm suy ngẫm cảm thấy những lời nói của Điền Tử Phương rất có đạo lý. Ngay ngay tức khắc, Thái tử Kích hướng về phía Điền Tử Phương lạy tạ rời đi.
Người xưa có câu: “Người được lòng dân sẽ được cả cõi trần, mếch lòng dân thì mất dương thế”, cho nên, các bậc Quân Vương xưa luôn lấy dân làm gốc, yêu dân như con, dùng hiền khô và đức độ để cai trị mà được “hưng dân lợi quốc”.
Theo Đại Kỷ Nguyên Tiếng Trung
Mai Trà biên dịch
Đọc thêm:

0 nhận xét:
Đăng nhận xét