Home » » Mỗi chúng ta đều có thể biến thành "Thượng đế" của người khác, chỉ là có nguyện ý hay không

Mỗi chúng ta đều có thể biến thành "Thượng đế" của người khác, chỉ là có nguyện ý hay không

Written By az on Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016 | 20:46:00

Trong một đêm mưa gió bão bùng, tại ngôi làng bé xíu hẻo lánh của Brazil có một người phụ nữ chuyển dạ sinh con. Giữa lúc khẩn cấp ấy, chồng cô lại vắng nhà, kế bên cô lúc này chỉ có cậu đại trượng phu mới tròn 5 tuổi. Dưới tình thế gấp rút đó, cô không còn cách thức nào khác là phải gọi đến đội cứu hộ nhờ giúp đỡ. Trời mưa rất to làm cho thôn làng đa số ngập lụt, đất đá trôi xuống, cả xe cứu thương và đội cứu hộ đều đã lên đường, cho nên không còn lại một bạn nào để đến giúp cô. Nhân viên trực điện thoại đành phải gọi điện tới đội trưởng của một đơn vị khác, đang nghỉ dưỡng ở nhà. Vị đội trưởng kia tức thời đồng ý, hơn nữa còn tự mình đưa người thiếu nữ ấy đến bệnh viện cấp cứu. Cuối cùng, cô cũng sinh nở được thuận lợi, mẹ tròn con vuông. Lúc này, vị đội trưởng chợt nhớ rằng trong nhà sản phụ còn có cậu con trai bé dại đang bị anh em lụt vây khốn. Vị đội trưởng ngay tức thì lấy điện thoại gọi cho viên chức của bản thân. Anh ta là người “không nhiệt tình nhất” nhưng lại là người duy nhất đang nghỉ ở nhà. Kì vọng nhân viên này có thể tới cứu cậu nhỏ dại gặp mặt nguy nan kia. Nhân viên “không quan tâm nhất” này rất khó tính khi phải chui ra khỏi chăn và rời chiếc giường ấm cúng để đến một nơi ngập lụt. Anh ta miễn cưỡng lái xe đến nhà cậu nhỏ xíu, trong tâm trạng bất bình, vừa đi vừa chửi rủa trời đất quỷ thần, vừa chửi rủa cả người đã sai khiến cho chính mình. Mất một khoảng thời gian khá lâu, vượt qua con đường cong vắt và ngập nước, sau cuối anh ta cũng tậu được tới nhà cậu nhỏ nhắn. Cậu bé được đưa lên xe liền nhìn chăm chắm tham gia nhân viên này và nói: “Chú ơi, không hề chú chính là Thượng đế sao!” Vị viên chức cứu hộ này đột nhiên nghe thấy câu nói của cậu nhỏ liền chấn động. Anh thoáng chút nghĩ rằng: “Liệu có phải đứa trẻ quá lo âu mà có yếu tố không?” Anh liền lắp bắp hỏi lại cậu tí hon: “Cháu nhỏ nhắn, vì sao cháu nói chú là Thượng đế vậy?” Cậu bé dại nói: “Trước khi mẹ cháu đi đã bảo cháu rằng phải dũng cảm đợi ở trong nhà. Mẹ cháu còn nói rằng: ‘Lúc này, chỉ có Thượng đế mới cứu được chúng ta thôi!’” Vị viên chức nghe xong xuôi, bất giác cảm thấy vô cùng hổ hang. Anh đưa tay trâm đầu cậu tí hon và nói một phương pháp trìu mến: “Cháu nhỏ, chú chẳng phải là Thượng đế đâu, chú chỉ là một người bạn của cháu thôi!” Anh cực kì xúc động, không ngờ rằng lại có ngày chính mình trở thành Thượng đế trong mắt của người khác. Anh nhìn vào ánh mắt của cậu bé xíu và cảm thấy như trong đôi mắt đó đang đốt lên một ngọn đèn – chính là ngọn đèn hướng thiện. Mỗi một việc tốt, việc thiện mà chúng ta làm, dù nhỏ thôi cũng có thể mang lại sự rét mướt và cảm động vô cùng vĩ đại cho người khác. Kỳ thực, đó cũng là đem tới cho bản thân chúng ta niềm hạnh phúc thực sự. Thảo hèn, tất cả nhà tâm lý học đều đưa ra lời khuyến nghị lương tâm rằng: “Ví như có lúc nào đó bạn cảm thấy phiền não, chán nản, bạn hãy đi làm một việc thiện, giúp đỡ người khác. Bạn khăng khăng sẽ cảm thấy vui mừng hơn, hạnh phúc hơn và cuộc thế có ý nghĩa hơn. Đây chính là quà tặng trị giá cao nhất cho mình và cũng chính là “hiện thế báo” của bạn.” Trong cuộc sống, có phần đông việc lớn mà chúng ta lâm thời không thể làm được như thực hiện được giải thưởng Nobel, hay kiểm soát được hiệu ứng nhà kính… nhưng vẫn còn vô khối việc tốt nho bé xíu đang cần chúng ta khiến cho. Ông cha của chúng ta không hề cũng đã dạy rằng: “Chớ thấy việc thiện bé bỏng mà không khiến cho”, chúng ta còn chần chừ gì đây? Mỗi người chúng ta đều có thể biến thành “Thượng đế” trong cảm nhận của người khác, có thể chỉ qua một ý niệm lương thiện, một việc khiến cho lương thiện thình lình nho nhỏ nào đó thôi, chứ không một mực phải bởi một việc cao xa, hoành tráng nào đó đâu! Theo Secretchina
Mai Trà biên dịch Tìm hiểu:
Tham khảo thêm: tinmoinhat

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.