Người xưa có câu “Gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy“. Khi ta làm cho việc gì tốt đẹp cũng đừng mong được báo ân, vì khi làm cho 1 yếu tố gì tốt ta mong báo ơn liền cũng giống như gieo 1 hạt, không chờ cây lớn mà bắt cây ra quả thu hoạch liền thì quả đó sẽ không tốt và cây cũng không dễ dàng phát hành. Khi ta gieo 1 điều gì tốt phải cần có thời điểm, khi nào đủ duyên rồi thì quả đó sẽ tự lớn và đa dạng yếu tố tốt đẹp khác cũng sẽ tới với chúng ta.
Sử dụng kiếm được thức của bản thân để đánh giá một sự việc, bởi mọi thứ trong nhân loại này đều không tuyệt vời.
Dùng tấm lòng của mình để thấu hiểu người khác, vấn đề mà loài người bây giờ đang thiếu.
Dùng trái tim và mắt của mình đi soi người khác, thì những người này sẽ không đạt được yếu tố họ muốn.
Chúng ta nhìn thấy một dây xích, mỗi người là một mắt xích trong đó.
Tâm là một cây cái cân, lo người trước lo mình.
Nhân loại có sai trái, chính mình cũng không hoàn hảo.
Trách người có thiếu sót, phiên bản thân cũng có chỗ thiếu xót.
Một mặt cứ ép người thái quá, sẽ không ép được người khác đi tới tuyệt lộ, mà sẽ làm cho chính mình không còn con đường lui.
Mỗi ngày đều muốn xin chào sự xét soi!
Mắt cứ nhìn chằm chặp người là không nên, sẽ không thể khiến cho người khác mất mặt, mà lại để cho mặt bản thân trở thành nhơ bẩn.
Khả năng của người là có hạn, trong lòng nên biết yêu thích khả năng và độ lượng.
Một người biết lượng thứ, là tới từ việc dụng ý đối xử tử tế với người khác.
Một người có hàm dưỡng, thể hình thành trong khoảng sự viên dung trái tim người khác.
Một người tu là thể hiện ở việc hoàn thành tâm của bản thân.
Con mắt có thể bao dong người khác, mới có thể làm cho người khác bao dong chính mình.
Người hiểu được thế nào là tôn trọng người khác, thì năng lực của bạn dạng thân mới được người khác dùng tới.
Dùng tâm hòa ái đối xử với đại chúng sẽ giúp không gian bao quanh luôn hòa ái.
Không muốn mình phán xét người khác, thì không để tâm của mình vì người mà động.
Mỗi người là một cá thể độc lập, nên tôn trọng sự lựa chọn của đại chúng.
Làm cho người tâm rộng như biển, không lo sợ sự phong ba bão táp.
Tâm rộng có thể chấp thu được rủi ro, biển rộng có thể bao quát một vùng mênh mông.
Ví như như người có tâm thanh tịnh, sẽ không nghi ngại người khác vô căn cứ.
Giả dụ người có ý chí như nước, sẽ không sợ những lời phao đồn.
Nếu người mà tĩnh im như nước, thì sẽ không động trong sự hỗn loạn.
Không giành giật thiệt hơn, không phân biệt cao thấp, không sợ, không sợ.
San San
Theo Letu
Đọc thêm:
Xem tại: tinmoinhat

0 nhận xét:
Đăng nhận xét