Những phương pháp tra tấn tàn tệ không cần đánh đập, không gây tổn thương bên ngoài nhưng lại gây đau buồn nặng vật nài về tâm lý, tinh thần bên trong của con người.
Không cho ngủ liên tiếp trong thời gian dài

Ảnh minh họa
Theo các chuyên gia, loài người sẽ chết nếu như không ngủ trong 14 ngày liên tiếp. Và đây là một trong những công nghệ tra tấn rùng rợn nhất. Chương trình thảm vấn của CIA đã sử dụng khoa học tra tấn này đối với các tù đọng.
Các phạm nhân sẽ bị tác động rất lớn tới tác dụng sinh vật học, ý thức và thể chất. Dù rằng, nguyên lý tra tấn này không dùng bạo lực như cắt đứt ngón tay nhưng lại gây ra sự gian khổ và tổn thương nặng nề hà.
Kiểm soát tư tưởng

Ảnh minh họa
Theo một số thông báo, CIA được cho là đã thí nghiệm sử dụng đòn tra tấn tù nhân có tên MK Ultra. Biện pháp tra tấn này là kỹ thuật giữ vững lối suy nghĩ con người.
Thêm vào đó, vào những năm 1940 Mỹ đã thử nghiệm hóa chất giữ vững tư tưởng con người. Các chất kiểm soát lối suy nghĩ từng được CIA dùng trong thể nghiệm kín đáo và bất hợp lí trên gồm LSD và mescaline.
Hủy diệt ý thức bằng những giọt nước

Ảnh minh họa
Vẻ ngoài cho giot nước nhỏ nhắn rơi trên trán là một trong những giải pháp tra tấn kinh khủng nhất trong lịch sử.
Giải pháp tra tấn này được diễn đạt và thực hiện lần đầu tiên bởi luật sư kiêm chưng sĩ người Ý Hippolytus de Marsiliis vào thế kỷ 15. Sau khi quan sát thực tiễn giọt nước rơi xuống từng giọt một trên hòn đá nhẩn nha tạo nên 1 lỗ sâu trên hòn đá đó, Hippolytus de Marsiliis đã ứng dụng chính sách này để cơ thể nhân loại để xem ảnh hưởng khủng khiếp của nó là như thế nào.
Ban đầu, người ta cho nước bé bỏng giọt lên các phòng ban có độ mẫn cảm cao trên cơ thể người để đo chừng tác động. Về sau, trán là nơi người ta dùng phổ biến nhất để tra tấn. Vì đây là nơi tội phạm có thể nhìn thấy giọt nước rơi và tác động lên trán họ.
Thời điểm ngắn sẽ không sao nhưng sau một thời điểm dài, việc lặp đi lặp lại này làm tù đọng chỉ kiếm được thức được giọt nước độc nhất ở một chỗ. Việc này làm người ta phát điên, phát khùng.
Tra tấn trắng

Ảnh minh họa
Đây được coi là biện pháp tra tấn dã man nhất trong số các loại nhục hình của nhân loại tiến bộ được dùng bởi chính phủ Iran: tra tấn tình cảm và sinh lý.
Thay vì tiến công người, giật điện những kẻ tra tấn sẽ kìm hãm tù túng trong những căn phòng nhỏ xíu. Sau đó, cảm giác thiếu thốn, dày vò và cô lập sẽ xâm chiếm tinh thần của họ.
Theo Đơn vị Ân xá Nhân loại, “Căn phòng nhốt không có cửa sổ, mọi thứ đều được sơn một màu trắng kem. Các bữa ăn cũng chỉ là gạo trắng được để trong một tấm giấy trắng và sẽ không được thì thầm với bất cứ người nào”.
Chế độ này không chỉ bị lên án bởi những hậu quả gây ra ngay lúc đó mà mãi cho đến về sau, khi đã được trả tự do thì những ám ảnh về tâm lý vẫn không thôi đeo bám họ.
Biệt giam

Ảnh minh họa
Đây được xem là hình thức tra tấn đã được kỹ thuật chứng minh là đáng sợ nhất trong lịch sử con người. Biệt giam ra đời ở Mỹ từ thập niên 1820.
Chế độ tra tấn tâm lý này được áp dụng với hy vọng tù đọng bị kìm hãm sẽ tự đối mặt với bản thân và trước Chúa, trong khoảng đó nhận ra tội tình của mình.
Cơ chế bỏ ra này cho các tù nhân đặc biệt (do vi phạm qui định của trại giam, tội tình rất hiểm nguy…). Nói đơn giản, biệt giam tức thị “tù trong tù”.
Các tội phạm nhận hình phạt này sẽ bị giữ trong một môi trường chật hẹp, phương pháp ly hoàn toàn với các tội phạm khác chí ít 22 giờ/ngày.
Người thời ấy bình chọn biệt giam là một hình phạt thay thế án tử hình – một biểu lộ của văn minh phố hội. Theo thời gian, biệt giam lập cập được áp dụng trên quy mô vô cùng bát ngát, lan sang cả các nước châu Âu.
Khác với các biện pháp tra tấn từng sinh tồn trong lịch sử, biệt giam không trực tiếp gây ra những đau buồn thể chất mà phá hoại tinh thần, nhận thức của tù nhân, làm cho họ từ từ muốn được chết.
Tra tấn bằng âm thanh và tiếng ồn

Ảnh minh họa
Âm thanh cũng là một trong những công cụ tra tấn ngày xưa, tù nhân bị tra tấn bằng tiếng ồn trong suốt đa dạng giờ đồng đại dương vào lúc giữa đêm. Một vài tù nhân khác thì phải đeo thêm tai nghe, bị bịt mắt, trói chân tay lại mà không nhân thức bao giờ đòn tra tấn man rợ này mới kết thúc.
Theo lên tiếng của CIA, “Dùng âm thanh lên đến âm lượng 79 decibel (dB). liên tiếp hàng ngày, hàng tuần, thậm chí hàng bốn tuần mỗi đợt. Tới khi không thể chịu nổi, phạm nhân buộc lòng phải thành khẩn khai báo, trong khi tinh thần suy sụp nghiêm trọng”.
Tổ chức Quản lý Bình an và Sức khoẻ Nghề nghiệp Mỹ (OSHA) cảnh báo, “Ví như nhân loại nghe âm thanh ở mức cao như trên trong suốt 24 giờ sẽ dẫn đến thính giác bị ảnh hưởng hiểm nguy”.
Theo Wikipedia, “Tầm nghe của nhân loại khoảng trong khoảng 0 đến 125 dB. Dưới 40 dB thì nghe rất khó khăn còn trên 105 dB thì tai sẽ bị khổ sở và trên 115 dB từ thời điểm dài thì sẽ bị điếc vĩnh viễn”.
Tra tấn bằng phương pháp cho côn trùng đốt

Ảnh minh họa
Đầu những năm 90, khi phong trào tập luyện khí công ở Trung Quốc đang lên cao, Pháp Luân Công được nhà sáng lập Lý Hồng Chí đưa ra trưng bày phổ quát ngoài công chúng. Chỉ sau một vài năm, đã có hơn 100 triệu người thực hiện những nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn của bộ môn tu luyện này.
Năm 1999, Giang Trạch Dân là bí thư Đảng Cộng Sản Trung Quốc, cho rằng sự phát triển với tốc độ cao chóng của Pháp Luân Công là mối nguy hại cho quốc gia. Giang đã sử dụng bộ máy truyền thông của nhà nước bắt đầu vu khống với người dân ở Trung Quốc về môn tu luyện Chân Thiện Nhẫn này.
Kể từ đó Giang đã phát động cuộc đàn áp đối với học viên Pháp Luân Công dưới phổ thông hình thức: bắt bớ, tra tấn, tấn công đập dã man để ép họ từ bỏ đức tin của chính mình. Cơ chế tra tấn cho sâu bọ đốt là một trong rộng rãi hình thức chúng thực hiện nhằm đạt được mục đích.
Tham gia mùa hè, khác biệt là lúc trời xẩm tối, hay rạng đông, công an lột è cổ các học viên và còng họ tham gia một cái cột nơi có muỗi hay những đàn ong, côn trùng thường tới. Các học viên bị đốt gần như nơi, phổ biến lần trên khắp cơ thể bởi đủ loại côn trùng, muỗi, ong… Chỉ trong một lúc, da của họ phủ đầy các cục u sưng đỏ. Thỉnh thoảng họ không thể tỉnh ngộ được vì các mí mắt của họ bị sưng phù.
Rất ít thực phẩm có thể ăn được

Ảnh minh họa
Theo Huffington Post, “thực phẩm bỏ ra cho phạm nhân ở vài nhà pha cực kì khủng khiếp. Tại đây, quà bánh vào vai trò như một đòn tra tấn hoặc trừng phạt.
Nếu như có tù đọng nào không “ngoan”, họ sẽ chiếm được khẩu phần bao gồm những thứ chẳng thể ăn được, hoặc… bị bỏ đói luôn. Kết quả, họ sẽ trở nên dễ xúc động, rối loàn, trầm cảm và khát khao được ăn”.
Đa dạng nhà hoạt động nhân quyền luôn phản đối và đấu tranh mạnh mẽ để loại trừ những thực phẩm không bỏ ra cho con người trong các khám đường.
Hà Châu tổng phù hợp
Tham khảo:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét