(Ảnh: Internet)
Plato sờ đầu rồi hỏi tiếp: “Uống nước lọc khiến cho sao có thể cảm thụ được niềm vui giống như ăn uống nước cam nguyên chất và rượu ngon được ạ?”.
“Bởi vì thầy dè xẻn tiền là để sử dụng thi hành lý tưởng lớn!”. Nói kết thúc, Socrates nhìn về một bãi cỏ ở đằng xa, mỉm cười rồi tiếp diễn: “Plato, nếu như thầy muốn trồng cây ở nơi này, và ngăn không cho nước bè lũ cuốn cây đi, càng không để cây chết do ngập úng, trò thử nghĩ, nên giải quyết thế nào?”
“Rất đơn giản ạ! Trồng phổ thông loại cây, tương tự khi chết nó vẫn còn xót lại một số cây.” Plato thở dài nói.
“Giả dụ chỉ có cơ hội trồng cây một lần, hơn nữa lại chỉ được trồng 1 gốc cây. Làm sao để nó sinh trưởng và phát triển?”. Socrates lại hỏi tiếp.
“Như vậy ạ…” Plato trầm tư nghĩ suy một lát, sau đó khiến vẻ tự tin nói: “Trò sẽ gieo ở đây một cây giống, mỗi ngày đều đặn đến tưới tiêu cho nó, đồng thời đào một con mương thông tới hồ tưới ở thấp hơn địa điểm của cây, nên kỹ năng bị ngập lụt sẽ ít, yếu tố này cam đoan rằng cây không chết khô mà cũng không bị ngập lụt“.
Socrates lại nói tiếp: “Giả dụ như mỗi ngày trò tưới cây và nhìn cây trưởng thành, liệu có thể không thấy thú vui sao?”
(Ảnh: Internet)
Plato chen ngang nói: “Trò bỗng nhiên nghĩ, đây hẳn là can hệ tới món ăn ý thức”.
“Trò nói đúng, Plato ạ! Đúng là can hệ đến niềm vui thưởng thức món ăn tinh thần”.
Socrates lại tiếp lời: “Mỗi ngày thầy bảo với mẹ của bản thân mình dành dụm một ít tiền để trong gầm giường, thì chính là như thầy đang trồng một cái cây, những số tiền dè xẻn mối ngày là phần tưới tiêu của cái cây đó”.
“Thưa thầy! Trên giường có một thân cây, vì sao trò không thấy cái cây đó ạ?” Plato càng thêm hồ đồ nói.
“Kiếp nhân sinh hoàn hảo, tựa như một thân cây, trò phải dụng tâm xem mới thấy”. Socrates lại tiếp tục nói: “Thầy chờ đợi, trên bãi cỏ kia sẽ trồng toàn bộ cây. Sau đó, xây dựng một những nơi công cộng, như thế thì trạm xe buyt sẽ che ấm cho hồ hết người, lại còn giúp rộng rãi người dưới tán cây mà bàn luận về những chân lý”.
Tiền chẳng hề dùng để cá nhân hưởng thụ, mà dùng để xong xuôi ảo tưởng.
Plato bỗng nhiên bừng tỉnh giấc như đang ngộ ra vấn đề cực kì to lớn: “Hoá ra… chậm triển khai là nguyên do mà thầy tiết kiệm tiền? Thầy không dùng tiền chi cho hưởng thụ kiếp nhân sinh, là vì muốn đầu tư để xong xuôi mộng tưởng của thế cục“.
“Đúng vậy, giả dụ kiếp này trò chỉ có thể trồng một cái cây, trò phải tưới tiêu nó mỗi ngày, vì nó mà tích lũy khoáng sản”.
(Ảnh: Internet)
Socrates lại đàm đạo tiếp: “Nếu như có phổ biến tiền, thầy sẽ khiến cho một con kênh tưới tiêu dẫn thẳng đến đại dương nước, lại có càng phổ biến nước tưới cho cây, đây chính là lý của sự hưởng thụ niềm vui“.
“Dạ! Trò đã hiểu! Dè xẻn tiền là để xong xuôi các chỉ tiêu đời người. Trong công đoạn làm cho các mục tiêu trở thành hiện thực chính là thời kỳ thưởng thức thú vui, chứ không phải vui vì dành dụm tiền”. Plato đã ngắt lời và trình bày.
Hưởng thụ niềm vui hôm nay thì ngày sau chẳng còn gì.
“Đúng vậy! Ví như như một công tử nhà giàu của thành Athens, mỗi ngày đều dùng tiền để tậu những thứ bản thân thích để thưởng thức thú vui hôm nay. Lại không vì tuyệt vời của mai sau mà chuẩn bị, thì một ngày nào đó khi người đó rời khỏi dương gian, sẽ là một kiếp sống chỉ để tồn tại, chứ không xây cho hậu nhân thứ gì tốt đẹp!“. Phần lớn năm sau đó, Plato đã nói những lời này.
Plato đã đi khắp dương gian, vẫn nhớ về những lời mà thầy đã dạy bảo: “Nếu như tiền tài trò càng có phổ thông, thì biển nước của trò càng lớn hơn. Đừng để tiền phung phí phung phí, người càng tài ba thì càng làm được việc lớn!”
Những lời mà thầy giáo khi còn sống đã nói…, luôn in sâu trong trí tưởng của Plato, sau cùng ông đã viết ra cuốn “Kì vọng của non sông”.
Theo CmoneySan San biên dịch Đọc thêm:
Xem tại: tinmoinhat

0 nhận xét:
Đăng nhận xét