- Minh Nhí học đạo diễn nhưng lại chiến thắng với vai trò diễn viên. Vì sao lại ngược đời tương tự?
- Tôi học khóa đạo diễn, tầm thường lớp có È cổ Cảnh Đôn, Xuân Phước, Minh Phượng, Hùng Lâm, Phú Hải… Tôi thường làm cho diễn viên cho các anh đạo diễn trong lớp và cả ở trường, riết trở thành diễn viên lúc nào không hay.
Sau này tốt nghiệp cũng chật vật lắm, chỉ có Đài truyền sinh ra phường mà muốn có vai không dễ. Một anh chỉnh sửa cho tôi vai diễn của vở Cái móng ngựa của tác giả Mạc Can trong chương trình Trong nhà ngoài xã. Tôi đóng vai bà “bóng” cho mượn trả góp, tính phương pháp chua ngoa và đa dạng chuyện.
Qua đó, đạo diễn Hoa Hạ dựng Những đứa trẻ bụi đời, cho tôi một vai đại chúng và tôi tự khai thác hero Minh đầu dế. Sau khi vở kịch được phát sóng, khán giả cười rần rần và từ đó tiếng tăm của tôi khởi đầu được khán giả yêu thích. Cũng trong lúc đó, tôi và Thanh Thủy đóng vở Đứa con tiền kiếp cho một anh đạo diễn ở trường do thầy Nguyễn Văn Phúc làm cố vấn nghệ thuật.
Minh Nhí từng rất ghét nghệ danh của chính mình vì tự ti kiểu dáng nhỏ bé con.
Vì hiệu ứng của vở vượt ngoài trông mong, người ta mời tôi và Thanh Thúy diễn ở sân khấu 5B, Idecaf cùng các tụ điểm quanh quéo Sài Gòn. Giai đoạn những năm 1990, tôi gia nhập đội ngũ Mập - Nhí để diễn tấu hài, mỗi ngày chạy không dưới 10 show. Ngày cuối tuần còn đi Bình Dương, Đồng Nai, Long An…
Sau đó, tôi được Hãng băng Việt Nam mời khiến cho các cuốn băng cassette Minh Nhí lí lắc. Rồi tôi hối hả quay hài nhép miệng, vì thời đó rất hưng vượng. Khi trời sáng đi quay, thu âm, tối diễn, không có cả thời gian nghỉ ngơi. Hãng phim Phương Nam thời đó làm phim cũ kĩ tích do anh Nguyễn Minh Chung đạo diễn, vì nghe tăm tiếng của tôi nên mời đóng. Các em gầy giờ nhân thức đến tôi cũng nhờ xem phim cổ hủ tích.
- Minh Nhí đầu quân ở khắp các sàn diễn kịch nhiều người biết đến Sài Gòn, sau cuối anh cũng đã có sân khấu của riêng chính mình. Cảm giác đó ra sao?
- Tôi diễn ở 5B, sang Idecaf đến Phú Nhuận rồi giờ có sàn diễn riêng. Công đoạn tôi ở Idecaf là tay nghề của tôi hay nhất và có phổ biến vở diễn rực rỡ: Bệnh sĩ, Quà hay bạc nhái, Trùm lừa, Thuyền tình, Tình gần… Nhưng có lẽ, vì duyên của tôi với nơi đây đã hết nên cũng đến lúc tôi phải ra đi. Lúc đó, Phước Sang thành lập Kịch Sài Gòn, tôi về cung cấp nhưng khi sân khấu dần bình ổn, tôi về chỗ Phú Nhuận của Hồng Vân với nhân cách giám đốc nghệ thuật.
Mà ngày xưa tập kịch nghiêm khắc lắm, phải công sức cật sức, tập ròng rã hàng bốn tuần trời mới được công diễn. Nhưng nhờ vậy mà các vở “sống” lâu, có thể lên tới 10 năm hoặc hơn nữa. Giờ rộng rãi chương trình, vở kịch chỉ cần ê-kíp ngồi ráp một chút rồi tối diễn. Tôi sợ kiểu khiến cho việc tương tự, nếu như đêm đó chính mình duyên dáng người theo dõi sẽ cười, nhưng lỡ có sự cố lại không nhân thức cách thức ứng phó.
Minh Nhí kể ngày xưa kiếm tiền tiện lợi nhưng lại không dư dả vì "đốt tiền" ở vũ trường.
Các bạn trẻ giờ nói thì sợ giận, nhưng họ phải xem lại vì quá dễ dãi với bạn dạng thân. Họ được nổi tiếng với tốc độ cao quá nhưng công nghệ thao diễn và học thuật không tốt, chỉ nhờ duyên trời vì thế được người theo dõi yêu mến. Ví như đưa họ vai diễn lớn, chưa chắc họ diễn được.
- Vậy duyên số nào đưa Minh Nhí trở thành giảng sư của trường Sân khấu - Điện ảnh?
- Thầy Nguyễn Văn Phúc ở trường rộng rãi lần rủ rê tôi về dạy. Nhưng lúc đó tôi đa dạng show, không có thời điểm lại đâu biết dạy thế nào. Sau phổ thông lần, thầy bảo tôi ngồi lại và tâm can: “Con chẳng thể nhiều người biết đến mãi được vì nghề này chỉ có một thời. Sẽ đến ngày nào đó nhường nhịn cho người khác. Họ sẽ chẳng còn nhớ đến con và con mang những gì chính mình có đi luôn. Nhưng khi con làm thầy, dân chúng vẫn nhắc tới con. Khi chết, con sẽ không tiếc khi đã truyền đạt hết trải nghiệm học thuật cho đời sau”.
Tôi suy nghĩ và quyết định đi dạy. Được thầy Phúc trưng bày, hiệu trưởng Trằn Minh Ngọc kiếm được tôi về. Tôi mất 3 năm phụ giảng, theo học anh Công Ninh nghề giáo. chậm triển khai là 3 người mà tôi nhớ ơn trong ngành nghề Sân khấu. Tôi dạy hơn 10 năm thì được tham gia biên dè bỉu nhưng sự cố cấm diễn đã buộc tôi rời khỏi trường.
- Người ta bảo thời đỉnh cao, Minh Nhí rất chảnh chọe và tự cao. Anh nói sao về nhân tố này?
- Xưa tôi đam mê chơi, hàm hồ và nóng tính. Mà nói thật, thời quà son người nào cũng khó khăn ưa cả. Chảnh chọe hay tự thị thì tôi không có, nhưng cách thức rỉ tai của tôi hay lấn át người khác nên ai cũng bảo bản thân hung dữ.
Tôi lớn tiếng nên dễ làm cho người ta ghét. Bù lại, tâm của tôi rất tốt. Đốp chát thế nhưng khi ai túng túng quẫn, họ đều sắm tới tôi. Ngày xưa tôi có tủ mica, tôi viết tên người thiếu nợ chính mình lên trên đó. Ngày nào tôi cũng mang ra lau cho đẹp nhưng chùi một hồi chữ viết nhòe đi, cả một danh sách dài bốc hơi theo.
Tôi kiêu hãnh vì có hồ hết người thiếu nợ bản thân, cơ hội hàn khách hàng nào cũng vay vốn tôi, không ít thì phổ thông.
Minh Nhí kể trong lứa học trò, anh thương nhất Tiết Cương, Việt Hương và Thúy Nga.
- Vậy còn tin đồn ngày xưa Minh Nhí và Phương Thanh đêm nào cũng “đốt” tiền ở quán bar thì sao?
- Ngày đó tôi đi đâu cũng có rộng rãi người vây quành, ngay cả khi bản thân mình không cần họ cũng có mặt. Vô hình trung khiến cho tôi thích cảm giác được đám đông hoan hô, thích làm thủ lĩnh vì có phổ biến lũ em. Giờ nhớ lại ngày xưa mới bi tráng cười. Mỗi khi mình diễn xong, người ướt sũng mồ hôi, áo quần xốc xếch thế mà người ta vẫn chạy đến hôn hít rồi bảo “anh ơi thơm quá”.
Thế nên, mỗi đêm đi diễn về dù đã khuya, tôi vẫn thích la cà ở quán bar, vũ trường để thỏa mãn cảm giác được người ta xu nịnh. Nhưng bi đát cười ở chỗ, vào đó tôi chỉ uống nước suối và gọi rượu cho đám môn sinh uống la liệt. Tôi vẫn còn nhớ, tôi một bàn, Phương Thanh một bàn. Hai đứa cầm chai nước suối nhìn nhau cười nồng nực.
Ngày đó mỗi đêm tôi chạy show được khoảng 10 triệu. Tôi còn nhớ 4 triệu đã có một cây quà. Diễn tới 2, 3h sáng, tôi xách túi tiền đi thẳng tham gia vũ trường. Sau khi người ta chơi ngao ngán, tôi vung tiền thanh toán. Đêm nào cũng “đốt” 2-3 cây quà ở đó. Vậy mà, khi tôi gặp mặt sự cố, không một người nào trong đám người đó bên cạnh.
- Thế còn “giai thoại” Cát Phượng đếm tiền cho Minh Nhí có phải sự thực?
- Ngày xưa, tôi và Lý Hải với Cát Phượng chơi thân nên thuê một nhà bé bỏng để ở tầm thường. Mỗi đêm đi diễn về mệt quá, tôi đổ giỏ tiền cho Cát Phượng đếm vì nó như em gái chính mình. Đêm nào cũng vậy, về nhà tôi lại giao cho Phượng lo đếm tiền, thế mà không mất một đồng nào.
Hôm trước chạm mặt Việt Hương, Tiết Cương, tụi nó mới kể lại ngày trước tôi lưu diễn ở Châu Âu, giao nhà cho học sinh trông nom. Tôi có tủ mica, ngăn kéo dưới tôi để tiền, tiến thưởng, đồng hồ, dây chuyền. Tiết Cương, Thúy Nga, Việt Hương lau chùi, thu dọn nhà cửa sạch sẽ xong xuôi lấy tiến thưởng của tôi ra chia cho nhau rồi đánh bài. Vừa chơi tụi nó vừa bảo “mình giàu quá, dây chuyền tiến thưởng bạc đứa nào muốn lấy gì tao cho cái đó”. Nhưng chơi xong xuôi xếp lại ngay ngắn, tôi về mà cũng không hay nhân thức gì. Mãi sau này tụi nó mới kể lại, tôi chỉ nhân thức kêu trời vì “bè bạn quỷ”.
>> Xem tiếp: MINH NHÍ LẦN ĐẦU TÂM SỰ CHUYỆN MẸ BỊ BỆNH TAI BIẾN NẰM MỘT CHỖ NHIỀU NĂM
Đọc thêm: thông tắc nhà vệ sinh tại ba đình

0 nhận xét:
Đăng nhận xét