Home » » Hạnh phúc của người phụ nữ không chân - Thông tin trong ngày - Tin tức 24h

Hạnh phúc của người phụ nữ không chân - Thông tin trong ngày - Tin tức 24h

Written By az on Thứ Hai, 11 tháng 9, 2017 | 10:55:00

Vượt lên số phận

Ngôi nhà xây cấp bốn 3 gian, mái ngói đỏ tươi của mái nhà chị Cúc hướng mặt ra con sông Hiếu lịch sử, cách thức bờ sông này chỉ chừng một số chục bước chân người. Khi chúng tôi đến, chị đang vui miệng nói cười bên con gái và đứa cháu ngoại 5 tháng tuổi.

Chị Cúc đứng mà như ngồi; nhị chân cụt gần tới bẹn tì trên hai chiếc đòn càn, mặt chỉ ngang đứa bé xíu được người mẹ trẻ ẵm bồng trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ. "Mời cô, chú sang bàn bên kia uống nước!", chị chỉ tay vào chiếc bàn khách đặt ở gian giữa ngôi nhà, bảo với chúng tôi.

Hạnh phúc của người đàn bà không chân - 1

Chị Cúc phụ giúp chồng sơn quét chậu hoa cây cảnh để bán cho đối tượng mua hàng.

Đoạn, chị nói tiếp: "Chị có gì hay đâu mà mấy đứa viết báo. Sau bao rủi ro, buồn bã, may ông trời còn chú ý nên cho chị một cuộc sống chung".

"Chị à, dễ gì sống cuộc sống phổ biến theo đúng nghĩa! Giữa biển người và cuộc sống xô bồ, có khối người thông thường mà không sống được cuộc sống chung đó thôi. Còn chị thì khác, chị đen đủi mất đi một phần cơ thể nhưng chị thật phi thường để có được một cuộc sống chung!", tôi bảo chị Cúc.

Ngẫm một lúc, chị gật đầu đồng ý nói chuyện với chúng tôi. "Cái buổi sáng hôm đó không thể nào quên trong thế cục của chị. Là sáng 5-4-1968, chị lúc đó 13 tuổi, học lớp 7, được nhà trường cho nghỉ học vì bận họp giáo viên.

Thấy ba mẹ cuốc đất lam bạn hữu ngoài vườn nên chị cũng ra đó để xem có thể giúp được việc gì. Nhưng khi vừa ra tới, chị chỉ kịp nghe một tiếng nổ long trời lở đất dội lại mà không nhân thức gì thêm nữa", chị Cúc trầm tư mặc tưởng nhớ lại.

"Lúc thức giấc lại, chị thấy mình nằm trên một chiếc giường, được phủ ga màu trắng. Chị cố động đậy để đứng dậy nhưng không còn cảm giác nhì cái chân đâu nữa. Chị hoảng loạn, gọi "mẹ ơi"! Trong khoảng bên ngoài, mẹ chị chạy vào rất nhanh.

Bà đổ sụp người xuống ấp ủ lấy con run rẩy, nhị hàng nước mắt cứ tuôn ra ướt hết má chị mà không cầm lại được. Chị mù mờ nhìn thấy, bản thân mình đã chạm chán phải việc rủi ro", chị kể, đôi mắt bỗng nhiên đỏ hoe.

Rồi chị cố rướn người nhìn lên phía bàn độc, nơi có tấm hình người mẹ. Chị khóc không hề vì nỗi đau ngày ấy bị mất mát một phần cơ thể, mà khóc vì nỗi đau buồn cùng tận của người mẹ bản thân mình, lúc đó và cả hàng chục năm sau này.

Bom đạn cướp mất đôi chân đồng nghĩa cướp mất tương lai phía trước của một đứa trẻ. Bởi lẽ, thời bình người cùi cụt tới trường còn chạm mặt bao gian truân khó nhọc, huống là thời chiến, bom đạn rền vang đêm ngày khắp nơi.

Thế nhưng, cô nhỏ Nguyễn Thị Cúc đã tự phấn đấu không để nỗi khổ cực của phụ thân, nước mắt của mẹ kéo dài, rơi thêm nữa. Chị bảo với ba bản thân đóng cho nhì chiếc đòn càn để thay vì chỉ nằm ngọ nguậy lâu nay trên giường, chị có thể nâng thân thể chuyển động.

Chị Cúc vận động bằng cách bám hai bàn tay tham gia nhì chiếc đòn càn. Sử dụng tay bên này chống nâng cái chân cụt phía bên kia tiến lên và tì tham gia chiếc đòn càn đó. Chấm dứt, tay bên kia chống nâng trở lại cái chân cụt phía bên này tiến lên…

Cứ như thế, chị bền chí tập trong khoảng ngày này sang ngày khác, trong khoảng bốn tuần này qua 04 tuần khác cho đến lúc đi lại khá nhuần nhuyễn và có thể tự săn sóc mọi sinh hoạt của bản thân.

Hạnh phúc của người đàn bà không chân - 2

Chị Cúc khoe những tấm huy chương do mình cố gắng chinh phục.

Vận động được khiến cho chị rất vui. Nhưng sau khi thoát ra được "nhân loại" chỉ là chiếc giường con và khoảng sân nhà chật hẹp, nhìn anh em cùng trang lứa cắp sách tới trường trên con đường làng ngang qua trước mặt nhà mình, chị lại cảm giác một nỗi bi quan tê tái.

"Nhưng chính mình chẳng thể để ba mẹ phải bi thương thêm dù chỉ một ngày nào nữa. Chính mình khăng khăng phải khiến được một việc gì đó có thể tự nuôi sống bản thân, để khi ba mẹ về già không còn phải lo sợ cho mình", chị cắn chặt môi nỗ lực. 

Ngày hôm đó, sau bữa cơm chiều, chị quyết định nói lên nỗ lực ấy: "Ba mẹ ơi, con muốn tự học may. Yếu tố con cần nhất ở ba mẹ là sự đồng ý và lời động viên!". Người thân phụ ủ ấp con gái vào lòng, hai hàng nước mắt ông cứ thế trào ra. "Ừ, ba mẹ sẽ luôn ở bên con, tạo điều kiện cho con chấp hành bằng được mong muốn của bản thân!". ông cảm động nói với con gái.

Hạnh phúc ngọt ngào

Năm 1983, nhà ba mẹ chị Cúc có những cán bộ, người lao động làm công việc đo thủy chí trên dòng sông Hiếu thường lui đến. Họ uống nước trà, rỉ tai cùng ông bà vào những lúc cuối ngày.

Trong số họ có thanh niên Trương Công Bá, quê ở thức giấc Thừa Thiên - Huế, là lính chuyển ngành. Vấn đề lạ, anh này không nghiện uống nước trà nhưng lại có mặt thường xuyên hơn những người khác.

"Anh Bá lúc đó lạ lắm! Anh ngồi thì thầm với ba mẹ chị nhưng mắt cứ nhìn chằm chặp tham gia việc chị khiến cho. Thấy vậy, có lần chị quyết định hỏi anh ấy: "Anh Bá này, có phải anh chưa khi nào thấy việc may quần áo?!".

Không ngờ anh ấy lại trả lời: "Anh thấy phổ thông rồi chứ nhưng việc sử dụng tay để may như em thì chưa thấy!". Tất nhiên là anh ấy nói đúng, thợ may bao giờ cũng sử dụng chân đạp cho trục, bánh xe quay.

Nhưng chị có chân đâu mà đạp. Cái máy may của chị vì vậy cũng rất khác lạ, ở nước chính mình lúc đó không có, ba chị đã phải nhờ người quen sắm ở nước ngoài mang về", chị Cúc ngậm ngùi nhớ lại.

Những tưởng sự quan sát của người tuổi teen kia chỉ là vì sự mày mò hoặc giả dụ có là sự thầm đánh giá tốt ngợi về tính kiên định, cần mẫn, sự khéo tay của chị. Nhưng thực ra cái ánh mắt nhìn ấy lại chứa đựng một vấn đề khác! "Có lần, chị đang làm mới từng tuyến phố may, anh ấy lại đứng bên, nói nói chuyện: "Em may đẹp lắm!".

Chị bất giác ngấc lên nhìn, bỗng trái tim chính mình như đang bị bung đổ vỡ, nhịp đập loạn xạ. Bởi ánh mắt ấy như đang muốn siết chị tham gia lòng, cảm mến, mếm mộ! Sau lần đó, đêm nào chị cũng thao thức không ngủ. Thỉnh thoảng chị cắn môi gạt đi những rung bi cảm nhớ vẩn vơ nhưng chị không tài nào khiến được!".

Tình cảm của đôi trai gái lớn nhanh từng ngày dù không khách hàng nào nói ra bởi đằng sau đó có muôn nghìn rào cản. Tới khi anh quyết định cầu hôn chị, chị vẫn không thể nói ra bằng lời. Nhì hàng nước mắt chị cứ tuôn chảy mà anh chẳng nắm bắt vì sao.

Rồi ba hôm sau khi đã nghĩ suy kỹ, chị quyết định tư vấn anh: "Cảm ơn anh đã tới với thế cuộc em, một thế cục không lành lẽ về thân xác. Em đã nghĩ suy phần lớn và đặt trường thích hợp chính mình vào anh, nên cho phép em được khước từ tình cảm thiêng liêng ấy.

Bởi lẽ cưới một người con gái không có chân, cô ấy sẽ đảm đương cuộc sống mái nhà như thế nào?! Chắc chắn một yếu tố là không phải dễ chơi. Thậm chí cuộc hôn nhân ấy sẽ sớm theo chiều hướng xấu mà làm cho thương tổn cả nhị chúng ta.

Hạnh phúc của người đàn bà không chân - 3

Mỗi buổi chiều về, họ cùng nhau tưới tắm cho vườn cây cảnh.

Đó là chưa kể, ba mẹ, người thân sẽ cảm giác thế nào khi hay tin con trai bản thân mình lấy một người mất cả nhì chân để làm thê thiếp".

Nhưng anh cố định nói với chị rằng: "Em ạ, em đừng nghĩ tình cảm anh bỏ ra cho em là lòng thương hại và lâm thời. Ái tình lắm khi là sự pha lẫn giữa lòng thương hại ấy với những cảm tính. Nhưng anh thì khác.

Tâm hồn anh đồng điệu với tâm hồn em! Bởi anh biết, anh cảm chiếm được rất rõ rằng, trong tâm hồn của em có những nghị lực phi thường và sức mạnh bất diệt của tình mến thương! Nhì thứ ấy sẽ dựng xây cho chúng ta một cuộc sống tầm thường theo đúng nghĩa em ạ!".

Một quan niệm về cuộc sống nghe phù hợp với những suy nghĩ của bản thân mình nhưng không biết người đại trượng phu đó ý kiến nó chi tiết thế nào? Tôi quay sang hỏi anh: "Cuộc sống tầm thường theo đúng nghĩa, theo anh là thế nào?".

Anh Bá liếc nhìn bà xã tình tứ trước khi tư vấn tôi: "Chuyện là trong cuộc sống tôi dễ chạm chán và chiêm nghiệm ra rằng, có hồ hết anh kỹ sư, chưng sĩ, nhà kỹ thuật hay chính trị gia, với địa vị, vật chất cao, phổ thông nhưng họ sống không được vui vẻ. Bởi lẽ đó nên tôi ý kiến cuộc sống chung đúng nghĩa của nó theo hiểu biết và cảm kiếm được của riêng mình. chậm triển khai là một cuộc sống được dựng xây và sản xuất nên bằng tình kính yêu giữa nhân loại với loài người và tình yêu thương của con người với vạn vật bao quanh. Là một nếp nhà luôn có ngôn ngữ cười của ông bà, phụ vương mẹ, thê thiếp con và bè bạn…!".

"Đừng nghĩ rằng đó là một việc khiến đơn giản! Bởi lẽ, có hầu hết người phấn đấu cả cuộc thế mà không làm được điều đó. Cái họ có về vật chất và sự thỏa mãn tinh thần theo kiểu "phú quý sinh lễ nghĩa", thường chỉ là những xúc cảm thể xác trợ thì. Tôi trở lại tình cảm nên nghĩa cung phi chồng của bản thân mình.

Khi tôi quyết định cưới cô ấy, người dưng, thậm chí ba mẹ và người nhà tôi, đã nhìn tôi theo 2 suy nghĩ khác nhau. Hoặc là phi thường, hoặc là bất thường. Tôi thì nghĩ, bạn dạng thân chính mình tầm thường nhưng để xây đắp được một cuộc sống tầm thường theo đúng nghĩa, bản thân mình nhất định phải làm được yếu tố phi thường, do tình cảm, thực tế và quan điểm của chính mình khác lạ với nhiều người khác".

Hậu phi chồng anh Bá, chị Cúc, đã cùng nhau vượt lên bao gian khổ, sinh sống êm ấm mấy chục năm qua. Kết quả của tình yêu ngọt ngào ấy là 2 người con một gái, một trai. Người con gái nay đã lấy chồng, làm kế toán cho một doanh nghiệp lớn ở TP Đông Hà. Người nam nhi đang theo học năm thứ 3 Trường Sĩ quan Lục quân II ở Đồng Nai.

Riêng chị Cúc, trong khoảng sau khi lấy chồng, chị đã không còn quẩn quanh nói quanh trong nhà, bên chiếc máy may nữa, mà được anh Bá hằng ngày hỗ trợ tới các trọng tâm đóng chai nhang, tăm của Hội Người mù tỉnh giấc để làm việc, theo hy vọng của chị.

Khác biệt, được sự động viên của chồng, con, chị trở thành một trong những vận động viên người khuyết tật lý tưởng nhất của thức giấc với phổ quát môn thi đấu khác nhau, như ném lao, đẩy tạ, bơi lội...

Hỏi về những thành tựu ấy, chị lấy từ trong chiếc tủ kính ra một đống huy chương khoe với chúng tôi: "Qua 10 năm tập dượt và thi đấu dưới sự giúp sức, khích lệ hoành tráng của chồng, con, thầy cô giáo dạy, chỉ dẫn, chị đã vinh diệu chinh phục 7 HCV, 10HCB, 7HCĐ trong các cuộc tranh tài do thức giấc và toàn quốc công ty, cùng phổ thông bằng khen, giấy ca ngợi".

Chuyện tình cổ tích vợ không chân chăm chồng liệt giường suốt 5 năm

Người thiếu nữ với đôi chân không còn lành lẽ nhưng suốt 5 năm qua vẫn tần tảo hôm sớm chú tâm người chồng bị bại...


Xem thêm: thong tac nha ve sinh tai cau giay

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.