Tôi may mắn khi được hình thành trong một mái nhà khá giả, có gốc kinh doanh. Tôi được ăn học tử tế cộng với bề ngoài hấp dẫn nên hồi những năm nhị mươi tuổi, có đa dạng chàng thanh niên tới nhà xem mắt. Nhưng khước từ mãi thì sau cùng tôi cũng phải kết duyên với một anh chàng trí thức Hà Thành.
Chồng tôi chẳng phải lo chuyện kiếm tiền rộng rãi. Anh là giảng sư dạy tiếng Nga ở một trường đại học của đô thị, lương không cao. Gia đình tôi có cuộc sống ấm no là nhờ doanh nghiệp bố tôi để lại, và tôi – con gái rượu của ông khiến người nối nghiệp.
Chúng tôi có với nhau một con gái, đến nay cũng mười chín, nhì mươi. Đến đâu, chồng tôi cũng hãnh diện khoe với bạn bè, đồng nghiệp về hậu phi và con gái, khoe mái nhà vui vẻ của anh.
Tôi cảm thấy cuộc sống hôn nhân mái nhà có rét mướt, có bình yên, nhưng hai mươi năm trời, tôi không cảm nhận được hương vị của tình yêu.
Mọi chuyện có nhẽ sẽ cứ diễn ra êm đềm như thế, cho đến một ngày, tôi đi công tác cùng vài nhân viên. Trong số những người cùng đi có Hùng, anh trưởng phòng Marketing chuyên nghiệp giang, nay đã hơn ba mươi.
Ảnh minh họa
Nhân chuyến công tác ấy, tôi có cơ hội thân thiết hơn với cấp dưới, hiểu nhau hơn và khác biệt là Hùng. Trong chuyến đi hai tuần – đối với tôi vẫn là ngắn ngủi – tôi bỗng cảm thu được tình ái của trái tim chính mình dành cho Hùng.
Hùng đã niềm nở đến tôi, như là với một giám đốc, một người cấp trên và một người chị. Hùng nói những lời ngọt ngào, hành động ga lăng, chú ý, khiến cho trái tim tôi thổn thức.
Đi về sau chuyến công việc, đầu óc tôi rối ren, ánh mắt của Hùng dành cho tôi dường như cũng đổi mới, có sự dè mức độ, chứ không còn thân mật như em trai bỏ ra cho chị, nhất là những giờ ăn cơm trưa, không còn trò chuyện vui vẻ như mọi khi.
Tôi tự hỏi, đáng ra sau chuyến đi, nắm bắt nhau hơn, chúng tôi sẽ quý mến nhau hơn chứ? Hay Hùng cảm thu được tôi đã trót có tình cảm với Hùng?
Tôi thắc mắc với những thắc mắc về Hùng. Và tôi cũng rối ren trong việc sắm bí quyết có thêm một chuyến công việc nữa chỉ có tôi và Hùng.
Sau cuối, tôi cũng tìm ra một công trình, cần đi công việc một vài ngày, chẳng thể làm việc qua thư điện tử hay điện thoại được. Tôi và Hùng cũng có cơ hội xuất hành đi công tác cùng nhau, chỉ nhì người.
Tại nơi chúng tôi đi công việc lại là một hải phận thanh bình, hữu tình. Chúng tôi có khoảng thời điểm nhỏ tuổi để đi dạo ngoài biển và nghỉ dưỡng. Và chuyện gì tới cũng phải tới.
Ảnh minh họa
Tám giờ tối hôm ấy, Hùng gõ cửa phòng, cần gặp tôi gấp mà chẳng hề máy tính bảng báo trước. Không chút lần chần, tôi thành lập cửa, mời Hùng tham gia ngay.
Hùng nói về chiến lược kí thêm một cái phù hợp đồng nữa với khách hàng. Nhưng điều kí phù hợp đồng chưa được thống nhất tới nơi tới chốn thì chúng tôi đã xả thân nhau, trong cơn ân ái cuồng nhiệt.
Thế là chúng tôi đã trót vi phạm đạo đức hôn nhân: cặp bồ. Tôi và Hùng đều bắt nhân tình. Hùng cũng có hậu phi, tôi cũng có chồng, cả nhì đều sai vào ban đêm ấy.
Tôi sai ở chỗ nghĩ ra cái chuyến đi công tác này và đề xuất Hùng đi cùng. Hùng sai vì hưởng ứng theo lời đề nghị của tôi.
Sau chuyến đi ấy về, chúng tôi lại tiếp tục lén lút. Rồi tự dưng tôi nhận thấy mình mang thai, ở tuổi bốn mươi ba, và đó là giọt máu của Hùng. Chuyện tôi có thai, và có thai với một đồng nghiệp cấp dưới, cả nhà khách hàng nào cũng nhân thức.
Chồng tôi vắng lặng, sẵn lòng thứ tha cho tôi vì anh yêu tôi. Nhưng con gái tôi thì không. Lần ấy, khi tôi thai nghén, về nhà sớm nghỉ trưa thì bắt gặp tại trận con gái đang “vấn vít” với cậu bạn trai.
Tôi quát con bản thân là thứ “đổ đốn”, “hư thân”, nhưng con gái cũng chát chúa mắng lại mẹ rằng: “Hổ phụ sinh hổ tử thôi!”. Tôi không nhân thức con gái có căm thù mẹ và thù ghét mẹ hay không. Nhưng tôi biết, nó thương bố gần như.
Ngày tôi hạ sinh, một nhỏ bé trai, Hùng xẹp qua bệnh viện thăm được giây khắc thì phải đi ngay. Chuyện Hùng có con với tôi, gia đình Hùng chưa nhân thức. Tôi cũng không muốn vì tôi mà mái nhà Hùng tan tành. Khi Hùng về, cạnh tôi chỉ có đấng phu quân hiền hậu, chăm sóc tôi từng chút một.
Tôi rất yêu Hùng. Tôi biết mình chạm mặt Hùng là đúng người nhưng sai thời gian. Còn với chồng tôi, tuy không yêu, nhưng tôi cảm thấy tội trạng. Tôi thương anh phổ biến hơn từ khi thấy anh chấp nhận chuyện tôi có thai và thứ lỗi cho tôi.
Tôi nhớ hoài buổi chiều mưa hôm nào trước cổng phi trường, anh ẵm nam nhi của tôi, áp sát tham gia bờ ngực rét mướt, đón tôi đi về sau chuyến công tác dài hạn.
>> Tìm hiểu: Chồng à, ví như anh đồng ý, em xin phép được cặp bồ
Xem tại: thông tắc nhà vệ sinh tại cầu giấy

0 nhận xét:
Đăng nhận xét