Mỗi lần xem bức tranh duy nhất chụp cùng cô con gái đã thất lạc, bà Ngô Thị Thanh đau đến nhói tâm tình. Ảnh: TẠ DUNG
Hành trình “mò kim đáy biển”
Bí quyết đây 2 tuần, ông Đoàn Xuân Út (68 tuổi) và bà Ngô Thị Thanh (65 tuổi) ở thôn Tựu Liệt, thị trấn Tam Hiệp, huyện Thanh Trì, Thủ đô biết có một trường thích hợp ở Nghệ An khi bị lạc cũng tầm tuổi con gái ông. Ngay sau đó, người cha già đã khăn gói tham gia TP Vinh để chạm chán mặt và xin được thẩm định ADN với người phụ nữ mà ông rất có dự cảm đó chính là con gái bản thân tìm kiếm xưa nay nay. Tới khi có kết quả xét nghiệm ADN, nỗi bi tráng như chạm đến tâm tình ông bà khi hai bên không cùng huyết hệ…
“Hành trình chúng tôi đi mua con chẳng khác nào “mò kim đáy biển”. Ngày nào còn chưa tậu được con chúng tôi còn day ngừng lương tâm”, ông Út mở màn câu chuyện.
Hơn 40 năm trước, ông Đoàn Xuân Út - Chàng trai người quận Đô Lương, Nghệ An kết duyên với bà Ngô Thị Thanh, quê ở Thanh Trì, Hà Nội. Sau đó, đôi hiền thê chồng trẻ ở lại Thủ đô mưu sinh. Năm 1982, thê thiếp chồng ông đưa con gái đầu lòng là Đoàn Thị Thu Hiền lành (SN 1978) và cậu đàn ông 11 tháng tuổi về thăm quê. “Đến cuối năm, tôi đi nhờ xe của công ty ra Hà Nội để chở theo đồ đạc. Còn vợ tôi một nách 2 con ra ga Cơ sở Sy (thị xã Diễn Châu, Nghệ An) đón tàu đi Thủ đô”, ông Út nhớ lại.
Theo lời kể của bà Thanh, trong lúc chờ tàu, thấy bà một tay bế nam nhi, một tay dắt con gái nên một người phụ nữ đã ngỏ ý muốn giúp. “Lúc đó, tôi chỉ nghĩ họ có lòng tốt nên đưa con gái cho người thiếu phụ ấy bồng bế. Tất nhiên, khi sẵn sàng lên tàu tôi không còn thấy người thiếu nữ và đứa con chính mình đâu nữa”, vừa xong lời, hai khóe mắt bà Thanh đã đẫm lệ.
Nghe tới đây, ông Út cũng nức nở: “Giả dụ hôm đó tôi đi tàu cùng bà xã con thì đã không xảy ra sự việc, con tôi đã không thất lạc đến ngày hôm nay”. Rồi ông Út bảo, Nhân hậu còn nhỏ bé nhưng rất ngoan ngoãn và nghe lời cha mẹ. Ngày đó cháu hơn 3 tuổi nhưng đã biết trông em, biết nói “con bố Út, mẹ Thanh” khi có người hỏi chuyện…
Từ ngày lạc con, không đêm nào hiền thê chồng ông Út im giấc. Nỗi đau, nỗi nhớ cứ ùa về khiến đôi cung phi chồng luôn mong mỏi tậu lại con. Thời gian sau đó, hễ nghe khách hàng nào báo có điểm nhận dạng giống con gái bản thân mình ông đều đạp xe một mạch đến xác minh. Suốt nhiều năm trời, ông Út và hoàng hậu liên tiếp đạp xe đi tậu con ở Nghệ An và các thức giấc lân cận. Có hôm muộn rồi còn thu được tin, nhì phi tần chồng lại chia nhau đi khắp ga tàu tậu. “Ngày đó tình cảnh mái nhà rất khó khăn, tôi phải xin thôi việc để chở hiền thê trên chiếc xe đạp cũ đi sắm con. Ban đầu tậu khắp từ Ga Đắm say, các vùng lân cận rồi lên tận vùng biên thuỳ để tậu được hành tung con gái…”, sự thất vọng của ông hốt nhiên không thể biểu đạt nên lời.
Ông Thanh còn nhớ, trong suốt hành trình dài, hai ông bà còn gắn biển tậu con thất lạc lên xe. “Thê thiếp chồng tôi rong ruổi khắp nẻo đường, lang thang hết nơi nọ tới nơi kia. Gặp gỡ ai cũng mua hỏi, có tin tức gì dù chỉ là một tẹo chờ đợi cũng sắm đến nơi. Ngày đó, ngã xe xảy ra như cơm bữa. Đi trục đường phổ quát cư dân tốt bụng cho cơm, cho bánh để ăn qua ngày. Rồi có hôm nhỡ trục đường trời tối không xin ngủ nhờ được ở đâu, 2 hậu phi chồng đành ôm ấp nhau chờ trời sáng…”, ông Thanh kể lại.
Nhiều kẻ xấu lợi dụng
Ông Út kể lại hành trình 36 năm đi tìm con gái nhưng chưa có kết quả.
Theo san sớt của vợ chồng ông Út - bà Thanh, sau phổ thông lần trình báo tập đoàn công an và chính quyền nhưng những tin tức đánh giá lại đều là không trùng khớp. Có lần đi tậu con dài ngày về, ông Út ốm nặng sút gần 7kg, Gian truân là vậy nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ dừng lại.
Ông Út kể, trong hành trình tìm kiếm con gái có những kẻ xấu lợi dụng sự mong mỏi của mái ấm ông để kiếm tiền như khai gian trùng khớp với những đặc điểm nhận dạng mà ông nói; gọi yêu cầu chuyển một khoản tài chính cố định để họ xác minh chi tiết, khiến cho các xét nghiệm ADN quan trọng…
Thời điểm cứ thế trôi đi, những thông tin liên quan tới vụ bặt tăm của con gái ông Út cứ mờ nhạt dần. Đến năm 2000, hoàng hậu chồng ông Út vô tình đọc được một bài báo đăng tin tức về một cô gái với nội dung: “Chặng các con phố 18 năm sắm bố mẹ ruột”. Ông bà lắp ghép mọi tin tức, kiếm được thấy nhân vật trong bài báo quá trùng thích hợp với con gái bản thân mình.
Không chần chờ thêm nữa, ông vội tậu số máy tính bảng của tòa soạn báo đăng chuyên chở bài viết nêu trên để hỏi tác giả bài viết về hero trong bài. Nhưng niềm hy vọng lớn đó vụt tắt khi ông bà được tác giả công bố cô gái trong bài viết đã sắm được bác mẹ đẻ của bản thân mình. “Lúc đó cổ hủ tôi như nghẹn lại, khi vừa nhấc laptop để gọi, tôi chờ đợi một câu giải đáp khác trong khoảng tác giả bài viết, nhưng căn số vẫn chưa nhoẻn cười với cung phi chồng tôi, cháu Hiền vẫn chưa thể về với mái nhà”, người bố nghẹn ngào.
Vừa qua nhất, bà xã chồng ông Út vào TP Vinh để gặp mặt và xin thử xét nghiệm AND với 1 cô gái cũng thất lạc mái ấm trong khoảng cuối năm 1981. Thế nhưng, kết quả lại trả về cho ông vài 0 tròn trịa. Những lần như vậy, nỗi bi tráng và sự tủi thân của đôi vợ chồng già lại tăng đến bội phần.
Được biết ông bà có 4 người con, nhị trai và nhì gái, các con ông đều đã bình ổn việc làm cho, im bề gia thất. Sau những năm tháng trải qua hành trình gian truân, đến nay tuổi đã cao, sức đã yếu, thê thiếp chồng ông Út bà Thanh vẫn tiếp diễn và không nguôi kì vọng sẽ tìm thấy cô con gái thất lạc suốt 36 năm qua.
Liên quan tới sự việc trên, ông Ngô Ngọc Toàn, Chủ tịch UBND thị trấn Tam Hiệp (Thanh Trì – Thủ đô) xác nhận mái nhà ông Đoàn Xuân Út bị thất lạc một người con gái và mấy chục năm qua đã nỗ lực đi sắm nhưng chưa có tin tức. Cũng theo ông Toàn, mái ấm ông Út sống ở địa phương khá lâu, phổ quát người trong xã đều nhân thức việc ông Út bị thất lạc con gái và rất san sẻ. “Về phía chính quyền phố, ví như mái nhà đòi hỏi trợ giúp về mặt chế độ, hồ sơ để tìm lại con gái, chúng tôi sẽ hỗ trợ hết sức”, vị Chủ tịch phố chia sớt.
Học dứt cấp 3, Dung xin bác mẹ đi làm mướn. Nhưng hơn 4 tháng trôi qua, cô gái vẫn không có tin tức về cho gia đình.
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai dong da

0 nhận xét:
Đăng nhận xét