Chuyến đi ăn cưới định mệnh
Hơn 10 năm qua, câu chuyện về bà Nguyễn Thị Dưỡng (65 tuổi, trú tại xóm 4, thị trấn Thành Lợi, quận Vụ Bản, Nam Định) sống đơn độc trong căn nhà cấp bốn sập xệ trông ngóng tin đàn ông biến mất làm cho người địa phương nơi đây không khỏi xót xa. Có nhẽ, họ không chỉ thương cho căn số hẩm hiu, khốn khó khăn về lúc tuổi già của bà mà xót xa với cuộc sống hiện tại.
Trong căn nhà hơn chục mét vuông không có gì đáng giá ngoài đống áo quần cáu bẩn, cũ kỹ và ít đồ đạc vất bộn bề, bà Dưỡng vẫn không tin nam nhi của bản thân cho tới lúc này vẫn chưa về nhà sau chuyến đi ăn cưới người thân và bà tin rằng, đàn ông chính mình sẽ đi về, nhưng sự chờ đợi ấy tất cả trong tuyệt vọng.
Bà Dưỡng trong căn nhà xập xệ mong ngóng sự đi về của người đại trượng phu. Ảnh: Đức Tùy
Bà Dưỡng kể, năm 2003, bà thu được máy tính bảng của cô em chồng nói doanh nghiệp đám cưới cho con nên mời mẹ con bà lên Vĩnh Phúc dự. Đợt đó đúng vào vụ cấy nên bà Dưỡng không đi được mà để cho anh Bùi Văn Thu (SN 1975, đàn ông bà Dưỡng) đi. “Lúc Thu đi, tôi đưa tiền, vừa để mừng đám cưới vừa để đi tàu xe. Thu cầm tiền thì bảo với tôi: “Con chỉ đi hai hôm thôi rồi sẽ về cấy cùng mẹ. Nhà bản thân mình không đa dạng ruộng nên mẹ ko phải cố quá đâu”. Thế mà Thu đi miết hơn 13 năm ngoái chưa về. Bạn nào mà tin được đó lại là lần sau cuối tôi được nhận ra mặt con”, bà Dưỡng cho nhân thức.
Đám cưới đã xong xuôi được 2 ngày mà vẫn chưa thấy đàn ông đi về, bà Dưỡng đã đánh điện lên nhà cô em chồng để hỏi thì nhận được câu tư vấn, Thu đã về từ hôm trước rồi. Nghe vậy, lòng bà Dưỡng như lửa đốt nhưng vẫn tự trấn an rằng: “Nhân thức đâu Thu tạt ngang tạt dọc vào nhà người nào đó chơi, do vì có mấy khi nó được đi xa đâu nên chắc tranh thủ”. Nhưng đợi thêm tới 2 ngày nữa mà vẫn không thấy con về, bà Dưỡng đứng ở nể yên ổn. Bà mượn mượn tiền nong rồi nhờ mấy người họ hàng cùng mình lên quê cô em chồng sắm con. Tới nơi, bà được đại chúng kể lại, dù đã mời Thu ở lại đa số nhưng anh cố định khước từ với nguyên nhân phải về nhà để kịp cấy cùng mẹ. Sau đó, một người nhà của cô đã chở anh Thu ra bến đò sang bên kia sông để bắt tàu về quê. Trong khoảng thời gian đó, công chúng hoàn toàn không biết tin gì về anh Thu nữa.
Con trai bỗng nhiên biến mất khiến cho bà Dưỡng phần đông phát điên. Đa dạng ngày sau đó, bà cứ tha thẩn ra con đường quốc lộ, miệng liên tiếp gọi tên con. Nhiều lúc bà lại tỏ ra chắc nịch, trấn an những người họ hàng, xóm thôn đến san sớt cùng bản thân mình rằng: “Thu cũng đã 26-27 tuổi rồi chắc không sao đâu. Cháu sẽ về với tôi bởi cũng năm hết Tết tới rồi”.
Ước mơ của người mẹ cô quạnh
Ngày còn trẻ, bà Dưỡng xin làm thuê nhân thuộc Công ty Trục đường sắt số 6 (tuyến trục đường Hà Nội - Yên ổn Bái) và sau đó xây dựng mái ấm với người khiến cùng đội đóng hộp. Sau khi kết hôn, hậu phi chồng bà sinh được nhì người con (một trai, một gái). Thời điểm sau, cuộc sống của hai phi tần chồng chạm chán khó khăn khi tổ chức kinh doanh tinh giảm biên dè bỉu và cung phi chồng xin nghỉ sớm.
Công việc khó khăn khiến chồng bà chán nản, sa đà vào rượu chè, chơi bời trai gái. Người đại trượng phu ấy còn ngược ngạo tới mức dẫn luôn người thiếu phụ “ngoài luồng” về sống ngay trong ngôi nhà vợ chồng bà đang ở. Không những thế, ông ta còn nhiều lần đánh đuổi mẹ con bà Dưỡng, bắt bà phải ký vào đơn ly hôn. Không chịu nổi cảnh “chồng thông thường” và những trận đòn roi nên bà đã đưa nhì con về quê ngoại ở Nam Định sinh sống.
Ban đầu không có nhà cửa, ba mẹ con bà phải ở nhờ nhà rộng rãi người thân, mỗi nhà ở một thời gian ngắn. Thấy gia cảnh ba mẹ con quá bi thiết nên chính quyền địa phương đã quyết định cấp cho bà mấy chục mét vuông ruộng xác suất dựng nhà và 3 sào ruộng khoán để sinh sống. Để nuôi các con, bà Dưỡng đã phải làm đủ thứ nghề, trong khoảng cấy thuê, gánh nước thuê đến mò cua bắt ốc và làm cho cu li hồ.
Bà Dưỡng bảo: “Chỉ cần có các con ở bên thì dù nặng nhọc tới thế nào tôi cũng chịu được. Cho nên, khi thấy hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên các con chăm ngoan và cần mẫn, hiếu thuận. Thậm chí, Thu lúc nào cũng nói với tôi rằng, sau này lấy thê thiếp, phi tần chồng con sẽ cố gắng khiến việc chăm chỉ để mẹ đỡ nặng nhọc. Rồi cộng đồng con sẽ sinh cho mẹ thật nhiều cháu để mẹ thoả thích bế bồng, để mắt”.
Ông Bùi Văn Tư, Trưởng xóm 4 cho biết: “Câu chuyện về mái nhà bà Dưỡng đợi chờ con trai bặt tăm hơn 10 năm nay làm ai ở địa phương cũng xúc động và chua xót. Hiện thời, ngoài bệnh già và cuộc sống khốn khó, thì chúng tôi rất mong dân chúng tạo vấn đề kiện trợ giúp bà để bà bớt đi cực khổ và cũng mong sự may mắn đến với anh Thu trở về”.
|
Bà Dưỡng nghẹn ngào: “Chắc phải có nguyên nhân nào đó mà con tôi chưa về nhà được. Mà biết đâu, Thu lấy vợ sinh con ở đâu đó rồi thì sao. Nhưng tôi tin là Thu sẽ đi về…”. |
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai ba dinh


0 nhận xét:
Đăng nhận xét