Căn nhà của mái ấm anh Nguyễn Văn Hách, 38 tuổi ở phố Dương Quang đãng, Mỹ Hào, Hưng Lặng, luôn chan chứa tiếng con nhỏ cười đùa, thế nhưng trái ngược với những âm thanh vui miệng ấy lại là gia cảnh đặc biệt gian khổ của ông bố được mệnh danh “gà trống” đông con nhất vn.
Cư dân trong phường không khách hàng nào là không biết câu chuyện về mái nhà anh Hách. Anh lấy hậu phi từ năm 20 tuổi, từ đó đến nay nhị phi tần chồng anh sòn sòn sinh được 8 người con. Cuộc sống dù vất vả gian khổ nhưng nhì phi tần chồng đồng tâm hợp lực kiếm tiền nuôi con chằng nài nỉ hà nhọc nhằn. Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, một biến cố bất ngờ đổ sập xuống cướp đi người phi tần của anh.
Đầu năm nay khi đang mang thai đứa con thứ 9 sẵn sàng tới ngày sinh đẻ thì trong một lần đi làm ruộng chị bất ngờ bị ngã khiến cái thai bị chết lưu, còn chị bị dập gan. Anh lặn lội đưa thê thiếp ra Hà Nội cấp cứu nhưng không kịp. Ngày chị qua đời khi nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì anh đã phải tự dằn lòng gạt nước mắt mà đứng dậy làm chỗ dựa cho bằng hữu con thơ.
Trong khoảng đó đến nay, thảng hoặc ngày nào anh ngủ đủ giấc, hối hả dậy trong khoảng khi mặt trời còn chưa ló qua hàng cây rồi chỉ dám chợp mắt nghỉ dưỡng lúc đêm đã khuya vắng khi bè cánh con đã lặng giấc. Một ngày của anh Nguyễn Văn Hách (Mỹ Hào, Hưng Yên) cũng chỉ quay quanh những công tác giản đơn như cơm nước, giặt giũ, bế bồng con cái thế nhưng cũng chẳng xuể.
Tám đứa con của anh giờ ba đứa lớn đã nghỉ học đi làm thuê phụ bố kiếm tiền nuôi các em. Năm người ở nhà với bố thì có ba đứa đang học tiểu học, một đứa đi mẫu giáo còn lại đứa út mới lên hai mới đang lò dò biết đi, tập nói.
Anh Hách tâm tình: “Tôi chẳng dám gửi con cho bạn nào để đi làm cho xa hay kiếm việc gì có doanh thu tốt hơn, chỉ nói quanh nói quẩn một số sào ruộng hay mảnh vườn quành nhà. Thời gian còn lại cũng chỉ kịp lòng vòng chăm mấy đứa tí hon, trông chúng nó học bài, nấu cơm, giặt giũ là hết ngày.”
“Tội nhất là đứa út giờ mới lên nhì tuổi vẫn còn thèm hơi sữa mẹ, hi hữu nó lại hỏi "Mẹ đâu rồi!”…. mà bản thân chẳng biết phải tư vấn ra sao chỉ biết ấp ôm con mà an ủi”, anh Hách buồn bã.
Căn nhà của bố con anh xập xệ, với những mảng tường bong tróc còn đồ đạc thì chẳng có gì giá trị ngoài nhì chiếc giường cũ kỹ với bộ bàn ghế gỗ.
Những đứa trẻ nhìn thoáng có chút xanh lè nhưng theo anh Hách, chúng chẳng mấy khi nhỏ xíu vặt mà chạy nhảy suốt ngày.
Thương bố, tự vấn cảnh nhà nên bầy trẻ dù ở độ tuổi tinh nghịch nhưng cũng ít khuấy rối mà ở trường về lại ấp ủ sách vở đứa lớn dạy đứa nhỏ nhắn vừa tập đọc vừa tập viết.
Hay quanh quẩn vòng vèo ra vườn nghịch ngợm, hái rau cho bố nấu cơm.
Cũng có người từng khuyên anh Hách đem con đi cho ai nuôi hộ nhưng anh chỉ cười bi hùng: "Cho thế nào được mà cho. Bản thân mình đẻ ra nó được thì phải có nghĩa vụ chứ. Tôi nhân thức, con ở với tôi chẳng vừa đủ như con nhà khác nhưng ruột giết mổ vẫn hơn. Tôi chỉ mong chúng nó khoẻ mạnh, ngoan ngoãn lớn lên từng ngày.”
Có thể bạn quan tâm: thông tắc nhà vệ sinh tại Hai Bà Trưng

0 nhận xét:
Đăng nhận xét