Có nhẽ những ai đã trải đời qua những năm 04 tuần “tranh đấu” với căn bệnh hiếm muộn, vô sinh mới hiểu hành trình này cực kì khổ tận, khó khăn không chỉ về vật chất mà nặng vật nài nhất là ý thức.
Có những người may mắn có được thành công sau 1 năm, 2 năm hay 5 năm tìm kiếm, nhưng cũng có những cặp đôi phải trải qua cả một thập kỷ, thậm chí là mười tám, nhì mươi năm ròng. Trong khoảng thời điểm dài đằng đẵng với bao thách thức đó, có nhẽ điều quan trọng nhất giúp các cặp đôi luôn song hành nắm chặt tay nhau đó là niềm tin: Niềm tin giữa bà xã - chồng, niềm tin vào cuộc sống và niềm tin rằng luôn “có ánh sáng cuối các con phố hầm”. Và với NIỀM TIN đó, nhất định không được thôi HY VỌNG…
Những món vàng vô giá là những đứa trẻ đáng yêu mà Thượng đế mang tặng cho những cặp đôi này như phần thưởng xứng đáng cho công lao, tiền tài, mồ hôi và cả những giọt nước mắt mà họ đã bỏ ra.

Hình ảnh nhì phi tần chồng cùng ngồi trên chiếc xe lăn để mắt một đứa trẻ quả thực là nhân tố không tưởng, nhưng nó lại đang hiện hữu trong căn nhà bé xíu ở xã Tiến Thắng, huyện Nông Cống, thức giấc Thanh Hóa. Trải qua muôn ngàn những gian khổ, có những lúc tưởng như chẳng thể vượt lên, nhưng hậu phi chồng chị Trương Thị Hà (sinh năm 1978) và anh Lê Văn Năm (sinh năm 1984) đã làm được nhân tố mà người khác nghĩ là không thể thi hành được, đó là sinh con và chăm nom đứa trẻ và cũng là kết quả của mối tình đầy nước mắt nhưng cũng vô cùng vui vẻ của anh chị.

Mái ấm chị Hà, anh Năm và hạnh phúc bên đại trượng phu
Sinh con ra cuộc sống có ý nghĩa phổ biến hơn, tôi thấy bản thân mình mạnh mẽ hơn, bổn phận hơn, kiêu hãnh vì là một người thanh nữ khuyết tật nhưng đã chấm dứt thiên chức của một người mẹ như bao người thanh nữ khác. Dù rằng khó khăn trùng trùng trùng điệp, nhưng chúng tôi sẽ cố gắng vượt qua.
Trương Thị Hà - Eva.vietnam
”Gặp và quen nhau trong khoảng năm 2011, nhì mảnh trăng khuyết như mua được tiếng nói bình thường, nhưng họ phải mất hơn nhì năm trời để thuyết phục mái ấm nhị bên đồng ý. Sự cản trở lớn nhất chính là sự run sợ của mái ấm khi cả nhì anh chị đều khuyết tật nặng, cuộc sống gắn liền với chiếc xe lăn, đến đi lại còn gian nan thì khi lấy nhau về cuộc sống sẽ thế nào? “Lúc đó mái ấm phản đối quyết liệt lắm, nhưng chúng tôi cứ lì cái mặt ra, rồi phấn đấu thuyết phục, đại chúng cũng thương tình và đồng ý”, chị Hà thanh minh.
Cuộc sống hôn nhân không dễ dàng như chị Hà nghĩ, gian nan chồng chất khó khăn, nhưng chị không nản và chưa bao giờ ân hận về quyết định của bản thân. Có chồng lúc nào cũng ở bên cạnh động viên, san sớt, chị càng phấn đấu để chứng minh cho mọi người thấy quyết định của bản thân là đúng.
Cứ vậy rồi niềm khao khát khiến cho mẹ, mong muốn có một mái ấm như bao gia đình khác là có một đứa trẻ cho “vui cửa vui nhà” và là chỗ dựa sau này; bà xã chồng chị đã quyết định quyên sinh… sinh con. Vậy nhưng việc tìm con với cặp đôi vốn đã kém hên này chẳng dễ dàng gì.

Bé xíu Lê Trương An Phúc gần 8 bốn tuần tuổi.
Phải mất hơn 4 năm chữa chạy, họ mới thụ tinh ống nghiệm chiến thắng ở Bệnh viện Nam học và thảng hoặc muộn Thủ đô. “Quyết định sinh con đa dạng gian nan lắm, thụ tinh trường kỳ, tốn kém, rồi tôi bị thương tổn cột sống, cung phi chồng tôi kì vọng nhưng cũng lo lắng, hên là lại được. Suốt 3 04 tuần đầu tôi kiêng cữ cẩn thận, hầu như chỉ có nằm, mọi cái sinh hoạt đều trên giường hết. Sau đó thì lại sợ sinh non. Tới 36 tuần thì tôi đi mổ tham gia ngày 1/5/2017, lúc sinh con thì tôi bị suy hô hấp phải cấp cứu 5 ngày. Nhưng, đứa con xuất hiện không có lỗ đít…” giọng chị Hà lạc đi, nghẹn lại.
Nhị hoàng hậu chồng chị Hà lại tiếp tục những ngày bốn tuần lăn lộn ngoài bệnh viện nhi TW để chữa cho con, qua hai lần mổ và nhiều lần tái khám, hiện nay sức khỏe con chị đã bình ổn, cháu đã có thể đi vệ sinh chung, dù rằng vẫn phải theo dõi và khám lại. Chị Hà san sẻ: "Chi phí mượn vay, giật gấu vá vai, nhưng vẫn phải nỗ lực chứ, công chúng đon đả chăm sóc, rồi tin yêu tham gia các thầy thuốc, không thể buông xuôi được vì còn chồng con, buộc phải phải bền chí”.
Anh chị đặt tên con là Lê Trương An Phúc với mong muốn sau này con có được cuộc sống bình yên, hạnh phúc đủ đầy. Cuộc sống vẫn chưa vơi hết gian nan, hàng ngày ngoài thời điểm chăm con, hai hiền thê chồng thêu tranh chữ thập để kiếm thêm doanh thu ngoài số tiền cung cấp ít ỏi để lo cho cuộc sống gia đình. Gian khổ vẫn còn ở phía trước, nhưng với anh chị, tiếng cười con nhỏ chính là động lực để cố gắng hơn nữa trong năm mới 2018 này.

“Tìm một, khuyến mãi một” là câu nói cửa miệng mà phi tần chồng chị Nguyễn Thị Minh Thảo và anh Hà Minh Quân (đều sinh năm 1980) vẫn thường nói với nhau khi nhắc tới hai đứa con sinh đôi một trai, một gái mà anh chị kiếm tìm gần 8 năm trời.

Chí Thảo hạnh phúc bên cặp song sinh.
Trong suốt những năm 04 tuần chữa trị, mỗi lần gặp gỡ khó khăn khiến tôi sờn lòng, chồng lại luôn bảo: “Có anh ở đây rồi, phi tần chẳng hề nghĩ gì cả”, chỉ cần thế thôi là đủ động lực để thêm niềm tin, chờ đợi và vững tiến thưởng bước tiếp rồi.
Minh Thảo - Eva.Việt Nam
”Kết hôn năm 2005, tới năm 2006, chị Thảo sinh được một ốm gái. Khi con cứng cáp, anh chị nghĩ tới chuyện sinh đứa nữa, nhưng mong mãi mà chưa được, anh chị đi khám thì bác sỹ kết luận chị bị vô sinh thứ phát. Dù rằng bi thảm, nhưng anh chị vẫn cố gắng chữa chạy. Chị Thảo chia sớt: “Suốt quãng thời gian đó, tôi đổi mới 5 chưng sỹ, trải qua 2 lần IVF, 5 lần chuyển phôi không thành công.Tôi bị tác dụng phụ của thuốc, hai mắt mờ đi suốt mấy tiếng đồng hồ sau khi sử dụng. Tôi là người duy tâm cũng hay đi lễ chùa, nhưng thú thiệt là cũng nản, kinh tế thì hết, tôi bảo với chồng “thôi nhé”. Khi đã phải nói với nhau câu này là hai mắt đã ngân ngấn nước, bi hùng lắm.
Nghỉ hơn một năm không theo chữa trị nữa, được người quen trưng bày đến Bệnh viện Bưu điện. "Quyết tâm vay tiền để tiếp tục chạy chữa, được hay không được thì cũng xác định lối suy nghĩ thử lần sau cuối. Chồng tôi cũng khích lệ cung phi nếu như đủ sức khỏe, tư tưởng thì theo, còn giả dụ không thì thôi. Chồng nói vậy nhưng cũng thấy nỗi bi thiết trong mắt chồng, nên cũng hy vọng.”, chị Thảo chia sớt.

Sau 2 lần chuyển phôi, may mắn đã cười cợt với chị Thảo.
Sau 2 lần chuyển phôi, hên đã nhoẻn cười với anh chị. “Lúc chuyển phôi được 9 ngày, thử que được nhì vạch, chính mình vui lắm, nghẹn ngào không nói được câu gì. Tôi đã phải chăm sóc, kiêng cữ, giữ gìn trong suốt thời kỳ có mang. Chưng sĩ khuyên để 36 tuần thôi nhưng tôi vừa theo dõi vừa lắng tai cơ thể bản thân mình và cố đến 38 tuần. Khi trông thấy con về với mẹ rồi, không thể tả được cảm xúc lúc bấy giờ”, chị Thảo nghẹn ngào nói.
Bốn tuần 12/2015, chị Thảo sinh đôi một trai, một gái, nhỏ trai được 2,4kg, tí hon gái 2,3 kg; cả nhì đều có thể trạng tốt và ổn định. “Sinh hai tí hon chấm dứt, vừa chú tâm, vừa lo toan để trả hết nợ. Đến bây giờ thì khó khăn đã qua rồi. Hai đứa con đều khỏe, vững chắc, phát triển tốt, không nhỏ xíu đau, đứa lớn được hơn 9 cân, đứa nhỏ hơn 8 cân. Cuộc sống mái nhà, định hình con trẻ trong nhà rồi quay ra khiến cho kinh tế. Êm ấm không chỉ là nhân đôi mà nhân lên đông đảo lần", bà mẹ 3 con không giấu nổi niềm vui vẻ san sớt.

Ngồi nhà bé nhỏ của chị giờ đây luôn rộn tiếng cười.
Nói thêm về những khó khăn đã trải qua trong hành trình chữa thảng hoặc muộn, chị Thảo cho nhân thức: "Cũng có những lần bản thân mình sợ không đủ kiên cường để tiếp diễn sắm con nhưng anh xã luôn ở kế bên cổ vũ, đó là động lực lớn nhất đối với chính mình".

10 năm chẳng phải là thời điểm quá dài, nhưng cũng chẳng hề ngắn của đôi hậu phi chồng “già” ở Hà Nội đi kiếm tìm tiếng cười con trẻ. Anh Nguyễn Văn Mạnh (sinh năm 1962) và chị Trằn Thị Phúc (sinh năm 1963) lấy nhau khi đã ở độ tuổi tứ tuần, nên luôn mong mỏi có được mụn con cho căn nhà thêm yên ấm. Vậy nhưng cả nhị lần có mang chị Phúc đều không giữ được.
Có bệnh thì vái tứ phương, khách hàng nào méc ở đâu có thuốc ta, thuốc bắc tốt anh chị đều tới chữa, nhưng hiệu quả thì chưa thấy đâu, mà tiền chữa trị thì cứ tuần tự đội nón ra đi. Sau đó anh chị lại mua đến bệnh viện lớn ở Hà Nội để theo điều trị và làm IVF hai lần, nhưng may mắn cũng chưa nhoẻn cười với họ.

Nhỏ nhắn Nguyễn Tường Vi gần 2 tuổi
"Chồng động viên khiến cho nốt lần này không được thì hai hiền thê chồng ở với nhau cũng được. Ông ý tốt lắm, chúng tôi cũng đã tính tới chuyện xin con nuôi."
È cổ Thị Phúc - Eva.vietnam
Giữa lúc định buông xuôi thì phi tần chồng chị Phúc được một người quen trưng bày đến Bệnh viện Bưu điện, Chị Phúc chia sẻ: “Đi chữa mãi mà không được, tôi cảm thấy muốn bỏ cuộc, hỏi chồng có muốn làm cho nữa hay không? Chồng cổ vũ khiến cho nốt lần này không được thì nhì bà xã chồng ở với nhau cũng được.”
Thế rồi, niềm vui vẻ chậm trễ cũng đã sinh ra, lần khiến IVF thứ 3 đã chiến thắng. “Lúc đó hậu phi chồng tôi vui lắm và cũng lo vì phổ quát tuổi rồi không biết con có mạnh khỏe hay không, có tạo ra chung không nên tuần nào tôi cũng đi khám. Thật may là trạng thái bé bỏng tốt, mọi thứ đều thông thường suốt thai kỳ và cho tới hiện nay khi nhỏ xíu được gần 2 tuổi đều sản xuất tốt", chị Phúc êm ấm nói.
Đứa trẻ thơ ngây chưa nắm bắt chuyện vẫn ngồi yên ổn trong lòng mẹ, đôi mắt tròn vo tỏ vẻ tò mò với những gì đang diễn ra. Ngoài ra là người phụ vương mà giả dụ người ngoài nhìn tham gia có nhẽ sẽ tưởng là hai ông cháu; nhưng có hề gì, niềm vui luôn ánh lên trong mắt người thân phụ khi khoe từng bức ảnh đứa con gái ở mỗi giai đoạn phát triển. Vớ họ lúc này, vui vẻ chỉ đơn giản là chăm bẵm cho con luôn mạnh mẽ và nhìn con khôn lớn mỗi ngày.

Người phụ vương tuổi ngũ tuần liên tục khoe những bức ảnh theo từng công đoạn sản xuất của con gái nhỏ dại.
Thế mới thấy, việc có một đứa con đối với khách hàng nào đó thật tiện lợi nhưng với không ít người thì cực kì khó khăn, nặng nhọc. Như chị Nguyễn Thị Minh Thảo chia sớt: “Trong suốt quá trình nhân tố trị, lối suy nghĩ và kinh tế là hai điều nặng đầu nhất. Tiền để kiếm tìm con không thể đếm bằng tay mà phải đếm bằng máy. Nhưng gian truân nhất vẫn là về tinh thần. Mỗi lần quyết định chữa trị lại nghe câu hỏi: Thế lại theo à? Liệu có được không…? Khi nghe thế tôi lại ai oán, không muốn giải đáp. Những nghi vấn đó khiến cho tâm lý bản thân hoang mang, rồi lại nghĩ liệu có nên tiếp diễn không? Nhưng chồng thì luôn bảo: “Có anh ở đây rồi, thê thiếp không hề nghĩ gì cả”, chỉ cần thế thôi là đủ động lực để thêm niềm tin, chờ đợi và vững tiến thưởng bước tiếp rồi.”
Trong chặng tuyến phố mua con của các cặp đôi thảng hoặc muộn nói riêng và trong hành trình cuộc sống của mỗi người sẽ không bao giờ thiếu những cơn bão tố, gian nan, thách thức và những khi ấy, trộm nghĩ rằng chúng ra chỉ cần vững niềm tin yêu, đừng thôi chờ đợi chắc chắn sẽ “vững tay chèo” để vượt qua đông đảo.
Xem nhiều hơn: thông tắc nhà vệ sinh tại đống đa

0 nhận xét:
Đăng nhận xét