Tôi và người tình lên đường từ đồng nghiệp mà thành, tình cảm trong khoảng lúc bên nhau tới nay có thể nói là rất khả quan. Yêu nhau được một khoảng thời gian, gia đình biết chuyện, mẹ đòi tôi dắt cô ấy về nhà để bà và bố dượng xem mặt.
Chân tình tôi cũng chưa quyết định đi tới bước cuối cùng nên trước đó tôi chưa nói chuyện gia đạo của tôi cho cô ấy. Thân phụ tôi mất sớm, mẹ tôi đi bước nữa với dượng, dượng tôi làm buôn bán, đối với tôi cũng rất tích cực. Không những cho tôi ăn học, mà tiền sau khi tốt nghiệp ra ngoài khởi nghiệp cũng là dượng tôi cho.
Khiến cho sao tôi có thể dường nửa kia mình cho người khác được? (Ảnh minh họa)
Tôi không phải đứa không hiểu chuyện, những gì dượng dành cho tôi khiến cho tôi rất cảm kích. Nhưng con trai riêng của dượng, cũng là em trai tôi, xoành xoạch có thành kiến về mẹ và tôi, nhiều lúc còn nói những câu cực kỳ khó nghe.
Từ sau khi tự lập được, tôi luôn muốn đưa mẹ rời đi, để mẹ không phải chịu đựng tính khí cổ quái của đứa em trai khác dòng màu đó. Nhưng mẹ tôi nói dượng rất thương nó, không muốn tôi chấp nó.
Quay trở lại việc ra mắt, sau khi nghe tôi đề nghị, bạn gái tôi đồng ý về nhà. Khi ra mắt, không ngờ em trai cũng ở nhà, tôi sợ nó làm cho loàn, cố gắng đề phòng. Đáng ngạc nhiên là hôm đó nó không gây sự gì, còn tỏ ra rất lễ độ, khiến tôi khá bất ngờ.
Tuy nhiên đúng là không nên vui mừng quá sớm. Khi người ấy tôi về, mẹ tôi kéo tôi tham gia thì thầm riêng, nói rằng em trai thích một nửa tôi, muốn tôi nhường nhịn lại cho nó. Sợ tôi không đồng ý, mẹ còn thuyết giảng cho tôi một bài, nào là anh thì phải nhường em, hơn nữa dượng đối với nhị mẹ con tôi rất tốt, tính tình thằng nhóc cổ quái là do thiếu vắng tình mến thương của mẹ...
Tôi nghe mà vừa tức giận vừa đau xót. Người yêu tôi đâu phải một món hàng, cô ấy có trái tim, có lý trí, có lựa chọn, cô ấy chắc chắn sẽ say đắm̉ vả tôi nếu như tôi dám nói ra những lời vô lý đó.
Hơn nữa, tình cảm vốn xuất phát từ sự chân thành của nhì phía, đằng này tôi chỉ thấy em trai tôi có ý đồ phá bĩnh, không muốn tôi được yên ổn ổn chứ chẳng mến thương gì bạn gái tôi.
Mẹ tôi muốn dĩ hòa vi quý, muốn êm xuôi mọi chuyện nên chỉ biết cố gắng chiều theo những yêu cầu oái oăm của đứa con riêng của chồng. Bà không hiểu rằng, dì ghẻ sẽ mãi là dì ghẻ, rất khó nhận được sự cảm thông của con chồng.
Đúng là dượng tôi đối với tôi rất tốt, nhưng khiến cho sao tôi có thể dường một nửa chính mình cho người khác được? Tôi bị mẹ mắng chửi rằng tệ bạc, bội nghĩa nhưng tôi cảm thấy bản thân chẳng làm gì sai cả.
Mọi người thử cho ý kiến xem, có một người em trai như vậy, có phải thà không có còn hơn không?
Xem nhiều hơn: thong tac nha ve sinh tai hoan kiem

0 nhận xét:
Đăng nhận xét