Khu vực xảy ra tai nạn, người dân lập nhì am thờ tưởng nhớ nạn nhân xấu số
Hói Dừa, Hói Mít - nhị xóm gầy nằm ven đoạn đường phía Tây đầm Lập An (thành phố Lăng Cô, Phú Lộc, Thừa Thiên - Huế) thơ mộng đang thay đổi từng ngày với chuỗi hệ thống điện - tuyến phố - trường - trạm khang trang… Nhưng câu chuyện về vụ lật gãy tàu E1 chẵn 12 năm trước vẫn còn ẩn hiện trong ký ức đa dạng người.
Tàu gãy đôi, cả xóm vượt đầm cứu nạn
Một ngày giữa 04 tuần 3, bà Mai Thị Toàn (51 tuổi, ở thôn Hói Mít) tranh thủ ghé hai am thờ tại ngạnh Đá Bàn - khúc cua đường ray xe lửa, nơi xảy ra vụ lật gãy tàu 12 năm trước - nằm giữa con đường tàu và đoạn đường ven đầm Lập An thắp hương, tưởng niệm 12 nạn nhân xấu số. Mỗi lần có cơ hội đi qua “chứng tích đau thương” này, bà Toàn cùng phổ biến người dân Hói Mít, Hói Dừa âm thầm vào thắp hương. “Chẳng ai quên được cái ngày định mệnh 12/3/2005 ấy. Tang thương lắm! Ở đây hơn trăm hộ, nhà nào cũng có người ra đó cứu nạn”, bà Toàn kể.
Trưa đó, bà Toàn vừa bưng mâm cơm lên thì nghe tiếng động rầm rập. Kế đó là tiếng hô hoán khắp đầu làng, cuối xóm. “Túc (lật) tàu rồi! Túc tàu rồi!”. Bà Toàn quẳng vội mâm cơm, chạy ra đường, hòa vào dòng người đang tháo dỡ ra, chạy về phía ngạnh đá. “Chỗ đó bí quyết đây hơn cây số mà nghe tiếng động lớn lắm. Mới đầu bản thân mình cũng run sợ vì khắp nơi là tiếng gào khóc”, bà Toàn nhớ lại. Trong khoảng mặt các con phố ray lên tới ngạnh đá cao đến 3m, nhưng nhị toa 6 và 7 của tàu E1 bị hất lên trên mặt đá, đứt lìa sau vụ tai nạn.
Ông Vương Ngọc Thành (xóm Hói Dừa) kể lại chuyện cứu đứa nhỏ bé trên chuyến tàu E1 định mệnh
Anh Nguyễn Thanh Hiếu (23 tuổi, xóm Hói Mít) vẫn nhớ như in vụ tai nạn tàn khốc đó. Năm ấy, Hiếu mới hơn 10 tuổi, đang cùng đám bạn chơi ở rừng dương chạy dọc đầm Lập An thì nghe tin vụ TNGT. Còn nhỏ tuổi, Hiếu thuận tiện len lỏi đến hiện trường vụ tai nạn. Hết chứng kiến ông Viên (trú TP Huế, làm cho tôm ở đây) sử dụng búa tạ đập ầm ầm vào cửa kính cứu người, Hiếu lại trực tiếp thấy ông Vương Ngọc Thành (xóm Hói Dừa) bất chấp mạng sống cứu cho được đứa tí hon sau cùng ở giữa nhì toa tàu nát. “Khi đó, địa điểm nặng nhất là toa 6 và 7. Nhị toa tàu treo trên mặt đá chông chênh, giả dụ sơ sểnh thì ngay cả người cứu hộ cũng sẽ gặp gỡ nguy khốn”, anh Hiếu kể.
Ông Thành luồn vào giữa đống đổ nát, mà bên trên thân tàu có thể ập xuống người ông bất kì lúc nào. Ký ức ùa về, ông Thành chậm trễ rãi kể: “Lúc đó chỉ lo cứu người, chẳng bạn nào màng khó nguy. Nhì toa đó người chết phổ biến nhất. Tới giờ tôi vẫn ám ảnh. Người bản thân cứu được cũng không rõ giờ ra sao?”.
Người dân đầm Lập An vốn nghề tôm cá nên sẵn ghe đò. Trưa đó, 5 chiếc đò gắn máy của xóm Hói Mít hoạt động hết công suất đưa người bị nạn đi cấp cứu. Hơn 45 phút mỗi chuyến đò thực sự là cuộc chiến giành lại sự sống cho các nạn nhân. Bà Dương Thị Lan (43 tuổi, xóm Hói Dừa) nhớ lại: “Tôi đi ghe đỡ người ta. Ghe thô sơ chẳng có thiết bị y tế. Tôi phải nắm tay từng người, cố gọi to để họ không lịm đi, nghe bản thân mà sống”.
Hiện trường vụ tai nạn tàu E1 ngày 12/3/2005
Con đường mới nối những bờ vui
Theo bà Lan, hiện trường vụ tai nạn tàu E1 lúc đó rất hỗn loàn. Tiền tiến thưởng, của cải khác của khách đi tàu vương vãi khắp nơi. Nhưng bà con tự giác gom lại thành đống, chờ cơ quan công dụng đến xử lí. “Họ bị nạn, chúng tôi lo cứu người còn không kịp. Giờ thỉnh thoảng đọc dòng tin lật xe, TNGT, cư dân chỗ nọ, chỗ kia hôi của mà ai oán lắm”, bà Lan thanh minh.
Bà Toàn cũng nhớ lại: “Trên tàu E1 lúc đó có một toa chủ chốt chở khách nước ngoài. Lúc đầu họ cũng sợ bị mất của nhưng thấy dân chúng chuyên tâm cứu người, họ rất bái phục. Bản thân mình nghèo nhưng “đói cho tinh khiết”. Sau này, một người nước ngoài thường quay về Đá Bàn tham gia bốn tuần 3, cho tiền và trái cây bè đảng trẻ. Những người khác ở tứ phương, Đá Bàn biến thành kí ức xót xa chẳng thể nào quên được”. Ông Thành cũng kiêu hãnh: “Cả xóm còn được Bí thơ Thức giấc ủy Thừa Thiên - Huế và Bộ trưởng Bộ GTVT Đào Đình Bình thời đó tuyên dương và thưởng mỗi người 100.000 đồng vì lòng dũng mãnh không năn nỉ hà nguy hiểm cứu hộ, cứu nạn tàu E1”.
11h45 ngày 12/3/2005, đoàn tàu E1 lên đường từ Hà Nội đi TP HCM, khi tới Km 751+950 khu gian Thừa Lưu - Lăng Cô, thực dân địa phận quận Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế đã bị tai nạn làm 12 người chết và khoảng 100 người bị thương. Ngay sau khi tàu bị nạn, người địa phương nhì xóm Hói Mít, Hói Dừa đã ra sức giải cứu người bị thương, song song kiểm soát an ninh tư trang, của cải của người bị nạn. Vụ việc đã trở thành “bản hùng ca” được người dân cả nước biểu dương, ghi nhớ.
Trở lại ngạnh Đá Bàn vào những ngày bốn tuần 3 định mệnh, giữa khói hương nghi chết giấc bên miếu thờ các nạn nhân xấu số, vừa cầu mong bình yên trên mỗi chuyến hành trình, ông Thật tâm sự: “Vừa rồi nghe lật gãy tàu SE2 bí quyết đây không xa, chúng tôi lại giật thột. Cơ sở tuyến phố sắt đang tốt hơn, nhưng tinh thần người tham gia liên lạc vẫn còn là yếu tố nhức nhối”.
Cuộc sống ven đầm Lập An thay đổi từng ngày. Xuyên giữa đầm Lập An, đoạn đường rộng rãi, uốn lượn men bờ đá, bên kia là rừng keo bạt ngàn chạy dọc tuyến đường sắt giang sơn Bắc - Nam làm phong cảnh trở nên hữu tình, thơ mộng. Nơi đây, giờ đã có thêm điểm ngao du mang tên Suối Mơ, lôi cuốn hồ hết du khách từ hai TP Huế và Đà Nẵng. Theo lãnh đạo UBND thị trấn Phú Lộc, năm 2007, bà con nơi đây đón chờ tin vui khi Bộ GTVT đầu cơ xây dựng tuyến đường Tây đầm Lập An, với kinh phí hơn 110 tỷ đồng, dài gần 11km. Con đường nhựa phẳng lì nối trung tâm đô thị Lăng Cô về Hói Mít như một món quà cho những cư dân “ra tay trượng nghĩa”.
Rộng rãi ngôi nhà cao tầng khang trang tô điểm cho chốn thơ mộng đầm phá Lập An. Hơn 250 mái nhà đất xóm Hói Dừa, Hói Mít nay được chong đèn sáng rực. Còn nhớ, giữa năm 2005, tỉnh Thừa Thiên - Huế quyết định đưa điện về với mức đầu cơ gần 4 tỷ đồng. Tháng 8/2005, một trạm biến áp và đường dây hạ thế đã về đến khu vực này. Trong khi, tỉnh Thừa Thiên - Huế còn hỗ trợ người dân có tuyến đường dây và công tơ điện, bà con chỉ sắm bóng đấu nối vào nhà. Khu vui chơi được đầu tư phục vụ yêu cầu huấn luyện cho con em.
“Cảm giác bốn tuần 3 ở đây lạ lắm. 12 năm ngoái nhưng nó vẫn còn ẩn hiện. Chẳng biết những người được cứu sống năm đó ra sao, những người bị thương nặng thế nào. Nhân thức khách trên tàu mỗi người một nơi nhưng giả dụ có một ngày được gặp lại, chúng tôi vẫn nhớ mặt”, bà Toàn san sẻ.
Xem thêm: thong tac nha ve sinh tai hoan kiem

0 nhận xét:
Đăng nhận xét