Home » » Tâm can của bà nuôi cháu bị down: Tôi chấp thuận cho cháu cực khổ để giữ lại bên bản thân

Tâm can của bà nuôi cháu bị down: Tôi chấp thuận cho cháu cực khổ để giữ lại bên bản thân

Written By az on Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016 | 21:21:00

Chiều chiều, dưới chân cầu Calmette thuộc Huyện 4, Tp.HCM luôn hình thành hình ảnh nhị bà cháu nhỏ bé gái bận bịu bệnh down ngồi gọn bên vệ các con phố cạnh chiếc xe đạp đã cũ chở đầy ve chai. Cư dân xung quanh chỉ rằng: Đó là bà nội và cô cháu gái 12 tuổi nhưng thường xưng hô má-con. Họ ngồi chờ ở đó đợi người quen mang vỏ lon bia đến hoặc người qua con đường cho hộp cơm, cái bánh.

Thấy có người dừng xe, nhỏ dại Nga (12 tuổi) có khuôn mặt dại khờ tiến lại gần, nở niềm vui và chỉ tay vào những tấm hình chụp 2 "má con" do một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi chấp hành. Hiếm, em ú ớ một số câu nói trò chuyện với "má".

Bấm SUBSCRIBE ngay để chia sẻ đoạn ghi hình này trên youtube:  

Mồ côi cả phụ thân lẫn mẹ

Hướng ánh mắt về phía cô cháu gái đang để ý ngắm những tấm ảnh, bà Đinh Thị Thúy Hằng (57 tuổi, Trà Vinh) buồn rầu: “Tôi chỉ có một thằng đàn ông. Khi hiền thê nó mang bầu, mái ấm tôi mừng lắm! Tôi mong cháu nội cất tiếng khóc chào đời từng ngày. Ngờ đâu, đứa trẻ xuất hiện không phổ biến, mắc bệnh down. Không chịu nuôi đứa con khờ, con dâu tôi đã bỏ đi, mặc đứa con thơ cho chồng. Thương con xót cháu, tôi đã đón cháu nội về bế bồng, chăm sóc”.

Mẹ bỏ đi, nhỏ nhắn Nga dần lớn trong vòng tay ấm áp của bà nội và người phụ thân có năng lực tài chính thấp. Ngày ngày, cha gầy Nga đạp xích lô chở hàng thuê kiếm tiền thanh toán nuôi cả mái ấm. Khi bé lên 2, thân phụ bé nhỏ bị trúng gió chết ngoài đường không mảnh chăn đắp thân. Không bao lâu, mẹ nhỏ nhắn gặp mặt tai nạn và ra đi.

Kể trong khoảng đó, đứa trẻ 2 tuổi bận rộn bệnh down chưa biết gọi tiếng cha tiếng mẹ đã biến thành đứa trẻ mồ côi đáng thương. Những tháng ngày tập tễnh biết bò, nhân thức đi chỉ có bà ở bên. Có lẽ, tuổi thơ trong em chỉ đọng lại tiếng hát ru à ơi của người bà.

Lên 2, ốm Nga trở thành đứa trẻ mồ côi cả phụ vương lẫn mẹ

Bà nội là mẹ, là phụ vương soi bước thế cục nhỏ tuổi thơ

Đàn ông, con dâu ra đi, bà Hằng nén nỗi đau vào trong, gắng gượng nuôi đứa cháu gái thành người. “Cháu gái khôn lớn từng ngày nhưng trí não mãi như đứa trẻ 1-2 tuổi khiến tôi buồn lắm. Ông trời thật thiếu công bằng, đã lấy đi của con ốm sự kiếm được thức, ba mẹ. Giá như, nó có thể phát hành chung như những đứa trẻ khác thì tốt biết mấy. Khi tập tọe nhân thức nói, tôi đã dạy nó gọi tôi là má để nó có thể cảm nhận được tình mẫu tử”, bà Hằng tâm can.

Thấy má trò chuyện cùng người lạ, đứa trẻ 12 tuổi ngây ngô ấy quay sang gọi “Má ơi! Đói” làm cho  tôi giật mình. Bởi, tôi chỉ nghe rõ độc nhất tiếng “má ơi”. Phải chăng, tiếng gọi trôi chảy ấy chất chứa bao tình cảm của đứa trẻ bận bịu bệnh down dành cho người bà vừa là mẹ, vừa là phụ vương.

Trước kia, bà Hằng và cô cháu gái lang thang nơi gầm cầu, ngủ đêm chỗ cho mái che ngoài tuyến đường,…Trong khoảng khi nhỏ bé Nga bệnh rộng rãi, bà Hằng đã dành tiền thuê 1 căn phòng trọ trong hẻm sâu để nhì bà cháu có chỗ trú mưa, hạn chế sương khi đêm về.

Kể từ đó, em lớn khôn trong vòng tay ấm áp của người bà nội già yếu

 “2-3 năm trước, tôi gửi cháu đi lớp để có thời điểm bán vé số, nhặt ve chai kiếm tiền. Nhưng số tiền lời không đáng bao nhiêu, tôi đành xin phép cho cháu nghỉ học và chở cháu đi lượm ve chai. Kể trong khoảng đó, con tí hon cùng tôi rong ruổi khắp các con hẻm trên chiếc xe đạp”, bà Hằng cho hay.

Đứa trẻ bận bịu bệnh down càng lớn, đôi vai người bà già yếu sắp bước qua tuổi 60 càng nặng gánh bao nhọc nhằn, gian khổ. Bình thường, nhỏ nhắn Nga được bà nội chở đi khắp các đoạn đường vòng vo Huyện 1, Huyện 4 lượm nhặt ve chai. Khoảng 4h chiều, hai bà cháu quay về chân cầu Calmette, ngồi vệ tuyến phố đợi người quen đến cho ve chai. Nếu như có nhân tình, họ dừng xe cho bà cháu hộp cơm hay chiếc bánh ngọt.

Cô tí hon 12 tuổi khờ khạo và ngoan ngoãn

Dù ngơ ngơ và không nhận thức được mọi thứ bao quanh nhưng bé dại Nga khá nhanh và ngoan ngoãn. Người đi con đường tấp lại cho đồ, Nga vội vàng đứng lên và xin bằng 2 tay. Sau đó, em ú ớ câu nói cảm ơn và đưa cho má cất gọn vào bao nilong chờ tối về ăn.

Nghĩ tới mai sau, người bà già yếu tâm can: “Rộng rãi đêm, tôi trăn trở về tương lai cho đứa cháu gái khờ người lắm. Nó càng lớn, tôi càng bi thảm và sợ. Tôi sợ, tôi chết đi sẽ không có ai trông nom cho cuộc sống của nó. Nó sẽ lại ngủ ngoài trục đường và trúng gió chết như phụ thân nó”.

Dạo mới đây, sức khỏe của bà Hằng dần yếu đi. Mỗi khi trái gió trở trời, đôi chân lại nhức mỏi từng cơn dài nhưng bà không có tiền đi khám, tậu thuốc chữa trị. Bà cho hay, người ta cho tiền bà thường dè xẻn, tiết kiệm mua thuốc cho đứa cháu gái gầy.

Trong khoảng bé dại, con nhỏ tuổi rất thú vị bệnh tật. Khi lớn, nó khỏe lên chút xíu nhưng cũ kĩ họng bị viêm amidan nên nhiều lần nhỏ nhắn vặt. Tôi có đưa cháu đi khám nhưng bác sĩ quyết định không mổ vì đụng đến dao kéo, con nhỏ bé sẽ không bao giờ tỉnh giấc lại. Tôi đành bằng lòng cho cháu khổ cực để giữ nó lại bên bản thân mình”, bà Hằng cho hay.

Ngu ngơ, không kiếm được thức được mọi thứ bao quanh nhưng bé bỏng Nga khá với tốc độ cao và ngoan ngoãn. 

Nhận chiếc đèn lồng và bánh nướng trong khoảng tay người lạ, tôi cảm kiếm được ánh mắt bé xíu Nga vui hơn hẳn. Với em, Tết sum họp chỉ vậy là đủ. Mong rằng, chị Hằng, chú Cuội ở đâu đó sẽ luôn trợ giúp cho hai má con em bớt đau khổ hơn phần nào!!!

Em vui miệng chú ý ngắm nhìn chiếc đèn lồng

Nụ cười êm ấm của cô nhỏ dại 12 tuổi bỏ ra tặng cho người má thân thiết

Bao bọc nhọc nhằn, gian truân trong cuộc sống đè nặng lên đôi vai người bà già yếu khi đứa cháu dần lớn lên

Hi vọng, cuộc sống của đứa bé nhỏ ấy sẽ ấm no, ấm áp phần nào


Tham khảo thêm: tinnhanh

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.