"Cưới nhau được 10 năm, ngoài năm trước tiên anh luôn ở bên em thì những năm còn lại, anh đi đâu, anh ở với em được bao lăm ngày? Anh chỉ biết chìm đắm trong công tác, trong những cuộc vui với đồng đội. N
hững ngày anh bỏ ra cho em, dành cho gia đình chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Anh xem em và những “góa phụ” có khác gì nhau không?”, tôi trách móc chồng.
Chồng tôi giãi tỏ: “Anh công nhận rằng thời gian gần đây anh đã không niềm nở gì đến em nhưng anh phải lo cho gia đình. Nếu như anh không làm việc, không ra ngoài quan hệ, giao tiếp khách hàng nào sẽ lo cho các con sau này? Anh chịu khó khiến việc, không cặp bồ, gái gú nhưng tại sao em không hiểu cho anh?”
“Em hiểu cho anh thì người nào hiểu cho anh? Em xin lỗi vì em nghĩ là chúng ta cưới nhau đã là sai rồi. Chúng ta ly hôn đi”, tôi chốt lại.
Chúng tôi đã cưới nhau được 10 năm, có 2 con đủ nếp đủ tẻ nhưng cuối cùng vẫn chọn ly hôn vì những mâu thuẫn tàng trữ trong nhiều năm trời. Lấy nhau từ thuở trắng tay, chúng tôi giờ đây đã có nhà, có xe nhưng tình cảm đã không còn được như trước.
Chồng tôi chỉ mài miệt công việc và các mối quan hệ mà không để ý mái nhà. Dù rằng tôi đã nói quá nhiều lần nhưng anh ấy không thay đổi. Tôi cảm thấy cứ quá đắm chìm trong một cuộc hôn nhân đen tối, thất vọng như thế này thì sẽ làm cho khổ cho cả 2.
Chồng tôi sau khi lên công ty ở suốt 2 tháng để nghĩ suy kỹ cũng đã thuận tình ly hôn. Tôi sẽ nhận nuôi 2 con và chồng tôi sẽ gửi tiền trợ cấp cho các con tới khi trưởng thành.

Ảnh minh họa
Hôm đó tôi dậy sớm, đi tới Ủy ban phương để làm một vài giấy tờ liên quan đến giấy má ly hôn. Trên đường, tôi gặp mặt những cặp đôi đến đạt yêu cầu kết duyên. Nhận ra thú vui trong mắt của họ, tôi thấy khóe mắt cay cay nhớ lại ngày xưa chúng tôi cũng đã từng có lần như thế.
Chúng tôi cũng đã từng có một cuộc hôn nhân êm ấm nhưng phần đông mọi thứ đã trôi qua. Và giờ tôi đứng đây một lần nữa nhưng lần này là khiến cho thủ tục ly hôn.
Tôi đứng hy vọng chồng ở văn phòng nhưng chờ cả buổi sáng mà chồng không đến. Qua điện thoại, chồng hứa tôi vào buổi chiều. Tôi lại chờ anh cả buổi chiều và trước khi hết giờ làm 30 phút, cuối cùng anh cũng xuất hiện.
Tôi hết sức giận giữ, trách móc chồng rằng bao lăm năm qua, anh luôn như vậy, bắt tôi chờ đợi hết lần này tới lần khác. Chồng tôi bỗng nhiên đưa tôi một album ảnh và món giết nướng mà tôi từng rất thích.
Tôi cực kỳ bất ngờ, đó chính là những bức tranh tôi và chồng từng chụp ngày còn yêu nhau. Những bức tranh nhắc tôi về những kỷ niệm ngày xưa. Kỷ niệm ngày tôi còn đi học, ngày chúng tôi bắt xe đi Sapa chơi, ngày sinh nhật lần thứ 20 của tôi…phần đông ùa về trong tôi.
Chồng cũng tậu cho tôi món thịt nướng mà tôi vô cùng yêu thích. Món giết thịt nướng này chỉ được bán ở siêu thị ở gần ngôi nhà cũ của chúng tôi. Sau 10 năm hôn nhân, chúng tôi đã tậu được 2 ngôi nhà, thế mà giờ lại chia đôi tuyến phố.
Sau đó, chồng tôi nói với tôi rằng: “Trước tiên anh xin lỗi em, anh sẽ đổi mới. Anh chỉ sợ anh chẳng thể đổi mới yêu cầu của em. Bữa nay anh đã về nhà cũ của chúng ta và tậu thấy cuốn album này. Anh cũng sắm món thịt nướng mà em yêu thích vì anh nhân thức rất lâu rồi em không được ăn món này.
Em hãy nhìn anh đi, suốt phổ quát năm nay anh đã không ở nhà. Vậy bắt đầu trong khoảng mai anh sẽ về ở nhà nhiều hơn, anh sẽ chuyên cần khiến cho việc nhà. Em cho anh một cơ hội có được không em?”
Tôi xem lại cuốn album, những giọt nước mắt nặng trĩu lăn tròn. Những kỷ niệm len lách tham gia trong tâm khảm của tôi, có ngọt ngào, có bi quan đau, mọi thứ nhường như mới chỉ ngày bữa qua.
Chồng đã trở về nhà cũ để tìm món giết nướng yêu thích cho tôi. Nhưng tôi đã làm được gì cho chồng? Cưới nhau phổ biến năm, tôi cũng biết chồng thích ăn món gì, mặc đồ gì.
Tôi từ từ cảm thấy ân hận nhớ tiếc và trong thời gian đó tôi trông thấy chính mình muốn gần chồng hơn là xa chồng. Tôi ấp ủ chầm lấy anh ấy. Trong cuộc hôn nhân, có những thời điểm khi chúng ta muốn kết thúc mọi thứ nhưng biết đâu đó cũng là thời gian để khởi đầu lại trong khoảng đầu.
Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai long bien

0 nhận xét:
Đăng nhận xét