
Cảm ơn bạn đọc Nguyễn Hương đã gửi truyện về chuyên mục Eva Yêu theo liên hệ evayeu@eva.vietnam. Bạn sẽ thu được một phần quà hấp dẫn là cuốn sách: Có lẽ nào ở vậy thiệt sao? (tác giả Hạc Xanh).
Mời đón đọc phần kết thứ nhì của truyện ngắn: Người đàn bà thứ nhì do độc giả Nguyễn Hương gửi về chuyên mục.
ngừng thi côngĐây không hề là Hằng, người bị tai nạn là một người khác. Khả đứng ở bên tuyến đường, vuốt mặt như vừa trải qua một cơn ác hiểm mộng. Thư nhìn anh, chính cô cũng cảm thấy bối rối và lo ngại, cô đã tưởng người nằm dưới bánh xe là Hằng.
Ở phía bên kia đường, cạnh cột đèn giao thông, Hằng đứng yên ổn nhìn nhị người. Khả đã nhận ra cô, nhưng khi anh định chạy sang thì cô lại quay đi. Khả không hiểu được tại sao. Trước khi tới đây, Hằng nhắn đoạn tin mà Thư đã nhắn cho cô, cô ấy nói Thư mới là người đem đến êm ấm cho anh chứ chẳng phải là Hằng. Tại sao hết lần này đến lần khác cô cứ đẩy anh ra xa khỏi cô? Thư hơi chạm vào khuỷu tay của Khả, anh bực bõ hất ra, nói:
- Đừng bao giờ đứng trước mặt tôi nữa. Tôi sẽ sa thải cô.
Thư khuỵu xuống, cô lắc đầu:
- Không, anh Khả, em xin lỗi.
- Cô không có lỗi, nhưng tôi trông thấy cô… là lại cảm thấy cuộc sống của mình không thanh bình. Cô đi đi.
Khả nhìn Thư, hy vọng cô sẽ bỏ đi. Nhưng Thơ lại chỉ đáp lại anh bằng một nụ cười nhạt. Cô nói:
- Một ngày nào đó anh sẽ phải hối hận. Tôi không bỏ qua vụ này đâu.
Thư bỏ đi, Khả đứng nhìn theo cái dáng đầy phấn đấu của cô. Có lẽ cô ta chẳng hề người đơn giản, nhưng cô ta có thể làm cho được gì khác ngoài giở những trò dơ bẩn đó ra để hấp dẫn anh? Khoảng phương pháp từ trái tim tới trái tim tưởng gần mà xa, cô ấy tưởng đại trượng phu chỉ thích đàn bà vì họ có thân thể đẹp hay sao?
Khả nhân thức Hằng đã làm cho những gì để hạn chế cho anh phải lòng những người phụ nữ khác, nhưng đó là sự lanh lợi và khôn khéo của cô. Anh bỏ dở hết toàn bộ mọi sự tị tuông của cô, bởi những lần ghen tuông tuông, cô đều không biểu hiện ra trước mặt anh mà khiến cho sau lưng. Chỉ riêng vụ của Thư, Khả nhân thức Hằng đã gây khó dễ như thế nào cho cô ấy trong tổ chức kinh doanh, nhưng anh vẫn yêu cô khẩn thiết. Vì cô là thê thiếp anh, là người mà không có ai thay thế được.

Một ngày nào đó anh sẽ phải ân hận. Tôi không bỏ qua vụ này đâu. (Ảnh minh họa)
Khả đi về nhà, anh mua Hằng trong căn phòng của bản thân mình, quả nhiên là cô đã về. Hằng ngồi pha trà sẵn, dường như cô biết có một cuộc thì thầm giữa hai người. Ngay trong khoảng lúc thấy Khả tham gia cô đã nói:
- Em muốn ly hôn.
- Anh không đồng ý.
- Em không muốn dòng tộc anh tuyệt tự tuyệt tôn.
- Anh không vồ cập.
Hằng thở dài, vẫy Khả lại: "Anh ngồi xuống đi." Khả ngồi xuống cạnh Hằng, cô vòng tay ôm ấp lấy anh. Giọng nói trở thành nhẹ nhàng: "Đừng tương tự, anh là đàn ông, phải sống cho đáng mặt nam nhi. Nếu có trách hãy trách căn số để anh sinh ra trong một mái nhà như thế này. Em cũng rất muốn sinh cho anh một đứa con mà không thể."
Khả nắm lấy bàn tay của cô:
- Chúng ta có thể có phổ quát phương pháp để có con mà.
- Chúng ta đã thử quá phổ thông bí quyết rồi, tuyệt vọng thôi.
- Vậy giờ em muốn anh phải khiến gì? Lấy Thư chắc?
- Em không nhân thức, trước mắt em muốn chúng ta ly thân.
Những ngày sau đó, Khả trở về nhà ba má đẻ, để lại căn nhà cho Hằng. Cô sống một bản thân mình ở đó không biết có bi thiết không, Khả cứ suy nghĩ mãi. Ví như như một ngày nào đó anh xong xuôi dứt việc có một đứa nam nhi để nối dõi, anh sẽ quay lại với cô. Nhưng Khả không ngờ được rằng, người mà bố mẹ thuê đẻ lại chính là Thư. Cô ta vừa nhìn anh đã nở một thú vui giả tạo.
- Sếp!
Mẹ anh chừng như kinh ngạc, hỏi: "Sao thế? Nhì đứa nhân thức nhau rồi à?" Thư vẫn giữ nguyên thú vui, không giải đáp. Đôi mắt cô chiếu thẳng vào hồn anh. Khả quay đi, lắc đầu: "Không, con không biết cô ấy." Mẹ thở dài, bước đến bảo:
- Nghe mẹ nói này Khả, bạn nào cũng nhân thức con tận tình với cái Hằng, nhưng ba má thì già rồi, cũng chẳng sống được bao lâu nữa. Tâm nguyện lớn nhất của cha mẹ là muốn nhận ra đứa cháu của chính mình, giả dụ không sẽ chẳng yên ổn tâm nhắm mắt xuôi tay.
Khả thở dài, gật đầu mau lẹ:
- Con đồng ý.
- Trong lúc đợi thụ thai và có mang, con không được về với cái Hằng đâu. Hãy để đứa con được cảm nhận có bố bên cạnh, như vậy cả mẹ cả con mới khoẻ được.
Khả nhắm hờ mắt, không còn kháng cự như mọi khi nữa:
- Con sẽ đồng ý hết đầy đủ mọi vấn đề kiện của mẹ.
Thư và mẹ nhìn nhau, không hiểu vì sao Khả lại nghe lời như vậy. Chỉ có Khả mới nhân thức được vì sao, bữa qua trước khi đi Hằng đã nói rằng đợi anh có con, hai người sẽ lại sống êm ấm bên nhau. Dù đó là con của ai, cô cũng một mực sẽ nuôi dạy nó thành ngươi.
Nếu như không gặp cô một năm anh có thể chịu được, còn mãi mãi không chạm chán lại, đó lại là một nỗi đau anh chịu không thấu. Bởi vậy anh mới đồng ý hết đa số những đòi hỏi của mẹ. Ra đến bên ngoài, Thư níu tay anh lại hỏi:
- Anh không giận em sao?
- chậm tiến độ là nguyên do mà cô liên tục đến nhà tôi tham gia mỗi thời điểm lễ tết đấy à?
Thư cười:
- Đúng, em muốn có con với anh.
- Tôi biết cô không yêu tôi. Cô chỉ muốn bước chân tham gia nhà này để hưởng cái đặc ân từ đồng tiền của tôi, đúng không?
Thư không nói gì, nhưng thú vui vẫn còn nguyên đó. Mãi một lúc sau, cô ta mới ké sát tai Khả thì thầm:
- Còn một khởi thủy khác mà anh mãi mãi chẳng thể nhân thức được đâu.
…
Hằng chọn phương pháp sống một bản thân mình chẳng hề vì cô muốn vậy, mẹ chồng đã gọi điện cho cô và nói rằng bà cần có cháu nối dõi. Mà Hằng lại không làm cho được yếu tố đó. Bà đòi hỏi Hằng buông tha cho Khả. Trước những lời của mẹ chồng, cô chẳng thể không nghe theo. Lương tâm cô cũng nhân thức giữ một người nam nhi bên bản thân mình vì tình yêu như thế này là ích kỷ. Vậy nên cô nói với anh hai người sẽ ly thân.
- Chào, cô không sao chứ?
Một người đàn ông hiện ra trước mặt Hằng, anh ta ở bên nhà đối diện, có đôi lần Hằng thấy anh chạy bộ qua. Hằng mỉm cười, lắc đầu:
- Cảm ơn anh, thân thể tôi vốn luôn có bệnh!
Người đại trượng phu ngồi xuống cạnh Hằng, cô quá bất ngờ vì hành động này của anh. Trước đây hai người không phải thân mật. Bỗng nhiên bữa nay anh ta lại đến bắt chuyện với cô thế này khiến cô có chút khó khăn hiểu.
"Tôi là Tân." - Anh ta trưng bày - "Còn cô?"
- Hằng.
- Bạn trai cô đâu rồi?
- Đó là chồng tôi.
- À, ra cô đã có chồng.
- Sao? Anh thấy quá bất ngờ quá à?
- Một chút thôi. Hi hữu tôi không thấy anh ta đâu lại cứ nghĩ nhì người mới đang trong thời kỳ yêu nhau.
Hằng nhoẻn cười, không nói thêm gì nữa.

Trước đây nhị người không hề thân thiện. Đột nhiên hôm nay anh ta lại tới bắt chuyện với cô thế này khiến cho cô có chút khó khăn hiểu. (Ảnh minh họa)
Thời gian sau đó Tân rất thú vị qua và bắt chuyện, dần dà Hằng cảm thấy người con trai này cũng là một kẻ biết vấn đề và biết thì thầm. Trước kia Hằng cũng là người mạnh dạn, cô không ngại thì thầm với người lạ, nhưng từ sau khi nhân thức bạn dạng thân không thể có con, đó như một sự cản trở lớn. Hằng luôn cảm thấy mặc cảm, và cho rằng bạn dạng thân đáng bị cười chê. Cô chọn cách thức giấu bản thân đi, cũng ít thì thầm với người khác hơn.
Tân thường hay giúp đỡ Hằng trong những việc lặt vặt, anh cũng đã biết cô không thể có con nhưng không coi đó là một chuyện đáng bi tráng. Anh pha trò để cô cười, nói chuyện với cô những khi buồn phiền. Thỉnh thoảng Hằng nghĩ ví như cô lấy một người nam nhi thông thường làm cho chồng, không khăng khăng phải có con nối dõi thì sao? Liệu cô có hạnh phúc hơn không?
- Cô nên ra ngoài chơi, tôi có thể đưa cô ra vùng ngoại ô. Ở đó thoáng đạt, tốt cho tâm hồn lắm.
- Cảm ơn anh, nhưng tôi đi không nhân tiện. Chúng ta không nên đi riêng với nhau.
- Cô sợ người ta đồn đãi à?
- Là sao?
- Thì tôi nghĩ cô sợ vậy.
Hằng lắc đầu:
- Không có đâu, tôi chỉ thấy nếu như chồng tôi nhân thức anh ấy sẽ bi hùng. Mà tôi không muốn làm cho anh bi lụy.
Tân chợt ngột nắm tay Hằng, anh nháy mắt:
- Đừng lo, chúng ta không nói cho bạn nào nhân thức thì cũng chẳng người nào biết đâu.
Hai người đã có một buổi dã ngoại rất vui, nhưng đêm hôm ấy, Khả bỗng nhiên đến đập cửa nhà Hằng. Anh uống say mèm, vừa thấy Hằng anh đã đổ gục vào cô. Hằng không hiểu chuyện gì xảy ra, cho đến khi anh đưa ra một xấp ảnh chụp cô đi chơi với Tân ở vùng ngoại thành đó. Anh luôn miệng hỏi một câu rằng:
- Vì sao?
Hằng đỡ anh vào trong nhà, chăm sóc cho anh như những khi anh say. Cô không biết vì đâu mà anh có những tấm ảnh đó, nhưng cô nắm bắt bạn dạng thân đã bị hại. Có một âm mưu chia rẽ ở đây. Và người mà Hằng nghĩ đến là Thư.

Cô không biết vì đâu mà anh có những tấm ảnh đó, nhưng cô hiểu phiên bản thân đã bị hại. Có một âm mưu chia rẽ ở đây. (Ảnh minh họa)
Hằng gọi điện cho Thư, hỏi:
- Có phải gần như mọi chuyện là do cô không?
- Kẻ thơ ngây nhất cũng giải đáp được nghi vấn đó mà.
- Vì sao cô phải làm cho vậy? Cô đã có con với anh ấy rồi.
- Tôi muốn chị rời xa anh ấy, tôi muốn thành thê thiếp của Khả.
- Hoá ra dã tâm của cô lại lớn như vậy. Nhưng đó là chuyện mà tôi có thể khiến cho được.
"Cái gì cơ?" - Thư như kinh ngạc.
- Tôi nói tôi có thể làm vấn đề cô muốn. Cô biết đấy, tôi cũng chỉ hy vọng mọi chuyện tốt đẹp sẽ tới với Khả thôi. Anh ấy có thể yêu tôi, nhưng tới một lúc nào đó anh ấy sẽ quên tôi. Vì khi có con anh sẽ nắm bắt được tôi không còn cần thiết nữa.
Thư nghe vậy lời nói liền trở nên lắp bắp:
- Đươ… được, chị… chị nói phải giữ lời đấy.
Thư húi máy, cô sờ lên bụng bản thân, đột nhiên không nắm bắt vì sao mọi chiến lược báo oán để hoá thành hư vô như vậy. Chẳng nhẽ chị ta có trục đường đi nước bước của riêng bản thân mình?
Hằng làm như hồ hết những gì Thư muốn. Ban đêm ấy cô dọn đồ và bỏ đi. Không người nào biết cô đi đâu, ngay cả Khả cũng không. Khả lục tung đô thị để đi sắm cô, thậm chí còn nhờ đến công an, nhưng không ai sắm được ra cô nữa cả. Khả như người mất hồn, cả ngày anh không còn quan tâm tới chuyện gì khác là đi sắm cô. Cho tới khi nghe tin con bản thân đã có mặt trên thị trường.
Khả biết được rằng nhân tố Hằng khiến là muốn tốt cho anh, cô ấy tự bản thân mình rời bỏ anh vì muốn đứa trẻ được cả bố lẫn mẹ chăm bẵm chứ ko phải một người mẹ xa lạ như cô. Khả tự giam giữ bản thân trong phòng phổ biến ngày, tự ép bạn dạng thân phải chấp thị thực tại. Nhưng không được. Một ngày anh tới gặp gỡ mẹ con Thư, và nói:
- Tôi không thể bỏ rơi cô ấy. Cô ấy không có con, cũng sẽ không lấy chồng, cô ấy sẽ chết trong cô đơn.
Thư bế đứa con trên tay, nước mắt rơi. Cô lắc đầu, đau đớn:
- Không, nếu anh đi em sẽ giết mổ đứa con này.
- Cô không khiến cho thế được đâu. Ngoài ra giả, ví như cô giết thịt nó, thì tôi sẽ chịu tội thay cô. Được chứ?
- Không, anh không thể làm tương tự với em.
- Thư, ái tình chẳng hề như những gì cô nghĩ đâu. chậm tiến độ là cô không hiểu tôi đã yêu cô ấy như thế nào, cả đời này sẽ chẳng còn ai ngoài cô ấy nữa.
Nói rồi Khả bỏ đi, anh mở màn cuộc hành trình kiếm tìm người bà xã thất lạc của chính mình. Thư vẫn sống trong ngôi nhà của anh, hằng ngày nuôi con và nói với nó một ngày bố nó sẽ trở về. Chính Thư cũng không ngờ rằng người đại trượng phu đó lại câu chấp tới tương tự, tình ái thật sự có thể mãnh liệt tới mức người ta ưng ý bỏ đứa con một bản thân mình để ra đi hay sao?
Thư đã hiểu ra, giả dụ đã là người thứ nhì thì mãi mãi vẫn là thứ nhị. Cô muốn là người đầu tiên của anh, chỉ có phương pháp gặp anh trước Hằng. Trong chốc lát đó Thư thấy âu sầu hết sức. Cả cuộc đời này, cô sẽ không dung tha cho anh.
Hết.
|
Qúy bạn đọc hãy nhanh tay gửi đoạn kết của truyện ngắn: Người đàn bà thứ nhị về địa chỉ evayeu@eva.Việt Nam để tiếp diễn nhận được phần vàng hấp dẫn của phân mục. Một bạn đọc tiếp theo có phần kết thu hút nhất được chọn lựa đăng sẽ thu được phần tiến thưởng là: Cuốn sách Không lẽ ở vậy thiệt sao? (tác giả Hạc Xanh) - một cuốn sách khác biệt dành tặng những tin cẩn của tuổi thanh xuân với câu chuyện của những người trẻ trước những rung động tuổi trẻ. |

Xem nhiều hơn: thông tắc nhà vệ sinh tại Tây Hồ

0 nhận xét:
Đăng nhận xét