Một người cha khuyên con gái mình thế này: Có một số người phù hợp nhưng con không yêu, một vài người ấy con nhưng lại không thích hợp. Muốn nhân thức yêu hay không yêu, đừng nghe bằng tai mà hãy nhìn bằng mắt. Xem cậu ta cố gắng bao lăm.
Mà muốn biết có phù hợp với con hay không, đừng hỏi cậu ta có những gì, mà hãy hỏi nụ cười và nước mắt của con. Một người cứ luôn làm con rơi nước mắt, nhân tố kiện có tốt đến đâu cũng chớ có cần.
Một người luôn khiến cho con cười, mặc dầu phải chịu khổ cũng đáng. Thà cười tươi chịu khổ còn hơn thưởng thức trong nước mắt.”

Thực tế, tiền bạc là điều vô cùng cần thiết trong hôn nhân mái nhà. Một người chồng có kỹ năng bảo đảm đời sống kinh tế cho mái ấm vẫn luôn là ước mong của mọi chị em đàn bà. Tất nhiên trên thực tế không phải bạn nào lấy chồng giàu thì cũng đều sụng sướng, hạnh phúc.
Bởi như ta đã thấy, một người chồng giàu mà chi một đồng cho hiền thê cũng phải nâng lên đặt xuống là khi mối quan hệ cung phi chồng đó đã chứa đựng sự mệt mỏi, nặng năn nỉ. Lúc này người chồng thường coi trọng tiền bạc hơn phi tần bản thân. Ái tình không còn thì hạnh phúc cũng sẽ yên im trong mối quan hệ của họ.
Tuấn ở Biên Hòa, Đồng Nai là một ví dụ tiêu biểu. Nhân tố kỳ lạ mà người nhà trong mái ấm cũng như đồng đội chẳng thể nắm bắt nổi đó là Tuấn rất keo kiệt với hiền thê. Hương, vợ Tuấn quê ở Nghệ An, vào Biên Hòa làm mướn nhân. Tuấn là kỹ sư tin học. Mái nhà Tuấn khá phong phú bề thế ở Biên Hòa.
Ngày Hương mới lấy chồng, ba má Hương vui miệng hạnh phúc lắm vì nghĩ con chính mình hên lấy được người chồng có học, giàu sang. Thế nhưng lấy nhau chưa được 2 năm thì Hương đã ấp ủ con ra khỏi nhà chồng vì không thể chịu đựng được sự hà khắc, áp đặt và khi dể của mẹ chồng và em gái của chồng.
Tuấn, chồng Hương nhịn nhường như ngoảnh mặt làm cho ngơ trước nỗi tủi cực của hậu phi. Mỗi lần thấy bà xã khóc, Tuấn không những không an ủi mà còn đổ lỗi tại Hương không nhân thức ứng xử. Trước cảnh bị nhà chồng và chồng lãnh đạm, Hương đã ấp ôm con ra khỏi nhà.
“Tức chí, bấm chí”, Hương đã mượn vay tiền nong của anh em bà con họ hàng để tìm một mảnh đất thuộc “vùng sâu vùng xa” ở Biên Hòa. Sau đó Hương đã sắm xi măng, gạch đá về nhờ em trai và mình tự xây nên một ngôi nhà cấp 4 để ở.
Âu sầu trăm bề nhưng Hương quyết tâm không đầu hàng số phận. Vì hoàn cảnh con còn bé xíu, Hương đã tìm một công việc người nấu ăn tại một trường măng non ở Biên Hòa, vừa kiếm tiền vừa gửi con ở đó.
Thấy thê thiếp nhất thiết bỏ nhà cao cửa rộng ra ngoài gây dựng cơ đồ bằng nhị bàn tay trắng, Tuấn lúc này mới cảm thấy chột dạ. Anh đã xin lỗi hiền thê nhưng Hương nhất mực không về sống tầm thường với nhà chồng. Cuối cùng, trước sự quyết liệt của Hương, Tuấn đã phải theo phi tần “bỏ nhà” ra ở riêng cùng với cung phi con của mình.

Bây chừ cung phi chồng Hương đã có với nhau 2 đứa con. Họ vẫn ở riêng trong ngôi nhà mà Hương đã dựng lên hồi mới bỏ nhà chồng ra ngoài. Đương nhiên, ngôi nhà thuộc diện vùng sâu vùng xa ngày nào Hương sắm chỉ một số chục triệu, nay đã lên đến hơn tỷ bạc.
Ba má và em chồng Hương giờ không còn dám khinh thường cô là gái nhà quê, là công nhân, là “đũa mốc mà đòi mâm son” như xưa nữa. Nghị lực của Hương đã khiến cho họ phải thay đổi suy nghĩ.
Việc một cô gái chân quê phải rời bỏ mái ấm chồng bề thế giàu có ra ngoài lăn lộn với cuộc sống tự lập đủ để thấy rằng, những thứ chẳng phải của bản thân thì mãi mãi không thuộc về mình. Và, không có nụ cười sướng nào bằng niềm vui sướng được thụ hưởng trong khoảng chính thành quả lao động của bản thân.
Khi người đàn bà tự chủ về kinh tế, họ sẽ tự quyết định cuộc sống của bản thân. Và khi đã tự chủ về thế cuộc mình thì chị em sẽ chẳng còn sợ bất kỳ yếu tố gì, kể cả nhân tố xấu nhất đó là hôn nhân tan vỡ.
Xem tại: thong tac nha ve sinh tai dong da

0 nhận xét:
Đăng nhận xét