Home » » Đi tìm quà sinh nhật cho chồng, tôi chết yên ổn khi gặp mặt cảnh tượng khổ cực

Đi tìm quà sinh nhật cho chồng, tôi chết yên ổn khi gặp mặt cảnh tượng khổ cực

Written By az on Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017 | 13:20:00

Tôi và chồng cưới nhau tới nay đã được 7 năm, tới giờ nam nhi tôi đã được 6 tuổi. Khi cưới nhau, chồng tôi có điều kiện kinh tế eo hẹp tới mức không thể tậu cho tôi một chiếc nhẫn cưới. Lúc đó, anh khiến viên chức bán hàng còn tôi là một y tá.

Mặc dù hoàng hậu chồng tôi không có tiền nhưng cả 2 đều đồng lòng và nhất quyết mến yêu nhau. Mỗi ngày, sau giờ khiến cho việc, chúng tôi thường kể cho nhau nhất phổ quát chuyện, cùng lập mưu hoạch cho một mai sau tốt đẹp.

Năm đại trượng phu tôi lên 5 tuổi, chồng tôi bị vứt bỏ. Thấy chồng đau khổ, suy sụp, tôi thấy rất đau lòng dù vẫn cố gắng an ủi anh: “Anh đừng lo. Anh còn có em cơ mà.”

Chồng tôi trong khoảng đó hay gắt gỏng, dễ mất tĩnh tâm khi chỉ ở nhà chăm con, làm cho việc nội trợ. Khi chồng nói muốn mở công ti buôn bán riêng, tôi đã suy nghĩ và sốt ruột số đông. Nhưng sau cuối, vì tin yêu chồng, chúng tôi đã thế chấp nhà, vay tiền của họ hàng để anh bắt đầu tương lai riêng.

Mở màn từ đó, chồng tôi liên tục dấn thân các công trình thành lập công ty để khởi nghiệp của công ty. Tổ chức kinh doanh mới thành lập nên thua lỗ phổ thông, tôi không ngại mượn thêm tiền cho chồng trả nợ.  

di mua qua sinh nhat cho chong, toi chet lang khi gap canh tuong dau don - 1

Ảnh minh họa

Chồng tôi trong khoảng đó vùi bản thân vào những công tác không tên, bữa cơm của 2 cung phi chồng tôi từ đó cũng thưa dần. Chúng tôi cũng chẳng có thời điểm nói chuyện, tâm tư như phổ quát như trước. Nhiều khi tôi có cảm giác rằng chúng tôi chỉ là những người lạ lẫm sống thông thường dưới một mái nhà.

Cách đây không lâu, chồng tôi nói tổ chức kinh doanh ngày càng có nhiều việc nên anh thường ở lại tổ chức kinh doanh luôn để làm việc. “Anh đang gặp mặt áp lực rất lớn, em cần mẫn chờ anh một thời điểm nữa. Đừng lo cho anh.”

Thấy anh làm cho việc vất vả, bít tất tay, tôi rất buồn bã và nghĩ suy nhiều.. Sinh nhật của anh sắp tới rồi, tôi cũng để dành được một ít tiền, tôi muốn sắm một món vàng để làm anh bất ngờ.  

Tôi nói yêu cầu này với nam nhi, con tôi rất vui mừng và cùng tôi tới một văn phòng phẩm để chọn lựa tậu cho chồng tôi một chiếc đồng hồ. Vừa xem chiếc đồng hồ, tôi vừa hình dong ra niềm êm ấm nở trên môi anh khi thu được món vàng này. Khi đang nghe viên chức tư vấn, đại trượng phu tôi bỗng nhiên hét lên: “Bố!”

Tôi ngước lên nhìn, trái tim như có bạn nào bóp nghẹt khi nhìn thấy chồng đang đi cùng một cô gái trẻ, tay trong tay chọn đồ trang sức. Trực giác của người thiếu phụ méc bảo tôi rằng đây chính là người đã cướp đi gia đình yên ấm, êm ấm bấy nay của tôi. ngừng thi côngĐây là nhân viên của chồng tôi, khuôn mặt và thân hình khá đẹp.

Tôi cười cợt và nói xin chào với chồng, chồng tôi hốt hoảng buông tay cô gái kia và giải nghĩa: “Đây là nhân viên của công ti anh. Anh chỉ giúp cô ấy chọn đồ thôi và không có gì cả".

Tôi không nói gi, vội vàng ủ ấp nam nhi đi. Trên phố đi, tôi nghĩ về những quãng thời gian hạnh phúc bên nhau, những lời thề ước với chồng và cả một mai sau tốt đẹp được vẽ ra bằng lời nói mà nước mắt đầm đìa.

Con trai thấy tôi khóc, nhìn tôi bằng ánh mắt ngây thơ và nói: “Mẹ à, mẹ đừng khóc. Mẹ bi thảm vì bố mua nhẫn cho cô kia mà không sắm cho mẹ đúng không? Mẹ đừng lo, lớn lên, con sẽ kiếm tiền để sắm nhẫn cho mẹ".

Tôi nghe thấy đàn ông nói vừa mừng lại vừa tủi, liền dang tay ủ ấp con tham gia lòng. Bởi vì từ ngày kết duyên tới giờ, chồng tôi chưa từng sắm cho tôi bất cứ một món  tiến thưởng nào. Ngày hôm sau, dù chồng có van lơn, cắt nghĩa như thế nào tôi vẫn đưa con trai về nhà ngoại ở.

Với đồng lương của tôi, tôi vẫn đủ để nuôi con và lo cho con sau này. Tôi thấy nuối tiếc cho ái tình và sự tin yêu mà lâu nay nay tôi đã dành cho một người chồng như thế.

Theo Quỳnh (HN) (Dân Việt)

Xem thêm: thong tac nha ve sinh tai long bien

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.