Home » » Bức thư đau lòng của cậu tí hon bị mẹ đẻ bạo hành mọi rợ, phải ăn thức uống của chó

Bức thư đau lòng của cậu tí hon bị mẹ đẻ bạo hành mọi rợ, phải ăn thức uống của chó

Written By az on Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017 | 11:35:00

Anh Andrew, năm nay đã 39 tuổi, sống tại nước Anh, vẫn nhiều lần nhớ về những ký ức khổ cực trong tuổi thơ của bản thân mình. Anh phải sống cùng người mẹ độc ác, bị tiến công đập đa số. Bà ta nhốt anh trong một cái tủ, nhiều khi còn lột hết quần áo và đuổi anh ra khỏi nhà. Thậm chí, Andrew còn bị mẹ bỏ đói tới mức phải ăn thức uống của chó để chống đói.

buc thu dau long cua cau be bi me de bao hanh da man, phai an thuc an cua cho - 1

Andrew từng phải chịu đựng sự bạo hành nhiều năm liền và phải ăn bánh kẹo của chó để sống sót.

Andrew phải chịu đựng cuộc sống khổ sở ấy trong gần 10 năm trời, từ những năm 1980 đến đầu những năm 1990.

Bà Christine Copley, mẹ của Andrew, năm nay 66 tuổi, sau cuối cũng bị bắt giữ và bị tòa án buộc tội bạo hành con nhỏ. Bà bị kết án 3 năm tù giam hồi 04 tuần 4 vừa rồi.

buc thu dau long cua cau be bi me de bao hanh da man, phai an thuc an cua cho - 2

Chân dung bà Christine Copley, người mẹ ác hiểm đã đối xử tàn nhẫn với chính đại trượng phu ruột của bản thân.

Andrew, được người hàng xóm miêu tả là “cậu bé xíu có khuôn mặt bi lụy nhất mà tôi từng thấy” đã vượt qua công đoạn gian khổ của cuộc thế để mạnh khỏe sống tiếp. Anh tiết lộ đã từng viết một bức thư gửi cho bản thân mình trong thời thơ dại, để thúc giục bản thân hãy gọi điện để cầu xin sự cứu trợ trong khoảng tổ chức ChileLine- một tổ chức phi lợi nhuận của Anh chuyên giải quyết các nhân tố của trẻ thơ.

Nội dung của bức thư dưới đây có thể khiến cho phổ quát người cảm thấy vô cùng đau lòng và thương xót cho tình cảnh của một cậu tí hon từ khi còn nhỏ dại đã phải chịu sự bạo hành của chính mẹ ruột.

“Andrew thân mến,

Tôi vẫn nhớ y nguyên nơi bạn đã phải ở. Một nơi mờ ám, một nơi bơ vơ. Tôi biết bạn đã nghĩ đó là lỗi của bạn. Nhưng không, đó là lỗi của Christine, người mà bạn không bao giờ muốn gọi là mẹ nữa.

Tuổi thơ là một khoảng thời gian vui tươi, công bình của mọi đứa trẻ. Nhưng từ lúc sinh ra, bạn đã không được trải nghiệm điều ấy. Bạn đã bị cướp mất sự thơ ngây và êm ấm. Tôi nắm bắt những gì bạn đã phải trải qua. Giống như bạn, tôi vẫn nhớ gương mặt bà ấy trong cơn hưng thịnh nộ và câu nói: “Tao ước mày đã chết ngay từ lúc xuất hiện”.

Nhưng tôi ở đây để nói rằng vẫn có một lối thoát, vẫn còn hy vọng tham gia mai sau. Ngay hiện giờ, hãy nhấc điện thoại lên và gọi cho ChildLine. Hãy nhờ sự hỗ trợ của họ để thoát khỏi âm ti này.

Andrew, tôi nhân thức bạn đã trải qua khoảng thời gian gian nan. Christine đã đổ lỗi cho bạn khi bà ấy ly hôn với bố Barry. Chính cho nên, đôi vai bé nhỏ của bạn đã phải nhẫn nhịn và đương đầu toàn bộ để sinh tồn. Chẳng khách hàng nào hiểu được sự khốn khó khăn ấy, khi mà bạn phải sống trong một nơi chẳng thể gọi là nhà. Bạn còn bị kỳ thị bởi bằng hữu trong trường. Họ nhạo báng nhạo sau lưng bạn vì bạn bốc mùi. Giống như phổ biến trẻ em bị lạm dụng, bạn phải chịu đựng trong im lặng.

Năm lên 6 hoặc 7 tuổi, Christine tìm ra những phương pháp mới để trừng phạt bạn. Bà ta giam cầm bạn tham gia tủ đựng đồ vừa tối vừa bẩn, hoặc lột hết quần áo rồi ném bạn ra ngoài. Bạn phải leo tham gia bếp và ăn hàng điểm tâm thừa của chó. Trong tâm trí của tôi bây giờ, tôi vẫn còn run rẩy và sợ hãi.

buc thu dau long cua cau be bi me de bao hanh da man, phai an thuc an cua cho - 3

Sau cuối, Andrew cũng dám đứng ra nói lên sự thật để mua lại vô tư cho bản thân bản thân.

Andrew, hãy tin tôi. Không bao giờ là quá muộn. Năm 2013, sau cùng tôi đã có được can trương để nói hết với cảnh sát những gì Christine đã khiến cho với mình. Sau nhiều năm vắng lặng, tôi đã tìm được ngôn ngữ của bản thân. Christine bị kết án 3 năm tù. Sau cùng tôi đã cho dân chúng thấy được khuân mặt tàn bạo của bà ấy.

Đó là đầy đủ những gì tôi muốn ở bạn, và những đứa trẻ cũng đang đau đớn ngoài kia. Đừng lạng lẽ nữa. Hãy dũng cảm đứng lên và tố giác những người đã thực hiện hành vi tội cường bạo với chính mình. Hãy kêu gọi sự hỗ trợ, vì vẫn còn phần đông người tốt bao quanh bạn. Andrew, họ sẽ ở bên cạnh bạn, bạn chẳng phải cô đơn”.

Một phát ngôn viên của Hội đồng thị xã Devon cho biết: “Đây là một trường phù hợp tiêu biểu và khủng khiếp về nạn bạo hành con trẻ. Bây chừ, trẻ con đã được thân mật, bảo vệ hơn. Phổ biến công ty cũng can thiệp và cung cấp nhằm giúp các em hạn chế khỏi những nguy cơ xấu tác động tới tương lai”.

Bức thư của Andrew gửi cho mình đã chiếm được phần nhiều sự thân mật của dân chúng, khác biệt là những người làm cho công việc hỗ trợ những con nít bị bạo hành. 

Theo Khánh Hằng (Theo Mirror) (Khám Phá)

Có thể bạn quan tâm: thong tac nha ve sinh tai ha noi

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.